Chương 38: Bị chiếm chỗ

Mắt Tô Hiển cũng hơi hoe đỏ, trong lòng hắn thầm hạ quyết tâm.

Sau này, mình sẽ không bao giờ để cha mẹ phải lo lắng nữa.

Tô Cửu Nguyệt không chịu nổi cảnh sướt mướt thế này, bèn ra vẻ bất cần xua tay.

“Được rồi, được rồi! Chẳng phải là mọi chuyện đã ổn rồi sao! Trong một ngày vui thế này, chúng ta phải vui lên chứ! Sao lại khóc lóc ủ rũ thế kia!”

Mấy người vội lau nước mắt nước mũi, ngại ngùng nhìn nhau.

Rồi ngay lập tức, họ nín khóc bật cười.

Chu thị cảm kích nhìn Tô Cửu Nguyệt.

“Nguyệt Nhi, không có con, chúng ta thật không biết phải làm sao…”

“Con yên tâm, bây giờ cứ coi như tam phòng chúng ta nợ con! Sau này chúng ta nhất định sẽ làm trâu làm ngựa để báo đáp con!”

Thấy bà ấy định quỳ xuống, Tô Cửu Nguyệt giật nảy mình!

Người cổ đại các người có bệnh gì vậy! Hở ra là quỳ!

Vãn bối mà nhận lễ của trưởng bối là bị sét đánh đó! Sao lại giống y như lão già ham ăn kia vậy!

Tránh ra, tránh ra!

Tô Cửu Nguyệt vội nhảy lùi mấy bước, khoa trương vẫy tay.

“Không được đâu, không được đâu! Thím à, thím là nửa người mẹ của con đó! Thím làm vậy là sao!”

“Con còn trẻ, thím đừng làm con tổn thọ! Đều là người một nhà cả, làm vậy khách sáo quá rồi!”

Tránh xa con ra! Con còn chưa ngắm đủ thế giới phồn hoa này đâu!

Tô Cửu Nguyệt thầm oán thán trong bụng.

Mọi người bị Tô Cửu Nguyệt chọc cho cười ha hả.

Sau khi nghỉ ngơi một lát, cả nhà lại bắt đầu một vòng bận rộn mới!

Người rửa tôm thì rửa tôm, người xách nước thì xách nước.

Chỉ cần nghĩ đến việc một ngày kiếm được cả trăm lạng bạc!

Là cả người lại tràn đầy năng lượng!

Tương lai thật đáng mong chờ! Cố lên!

Lại là một ngày bận rộn đến tận đêm khuya.

Tô Cửu Nguyệt vẫn là người đi ngủ cuối cùng.

Nhìn lên bầu trời đầy sao, nàng khẽ nhếch môi cười.

Tuy cả ngày bận rộn tối mắt tối mũi, nhưng lại cảm thấy vô cùng tự tại và an lòng…

Hơn nữa, kiếm tiền thật sự có thể gây nghiện!

Nói một câu chúc ngủ ngon với bầu trời đêm, Tô Cửu Nguyệt khoan khoái trở về phòng, chìm sâu vào giấc ngủ đẹp.



Tối qua sau khi cả nhà bàn bạc, họ quyết định sáng sớm hôm nay sẽ đến huyện nha nộp tiền bảo lãnh.

Vì vậy, sáng sớm hôm nay, Tô Cửu Nguyệt cùng Thẩm thị và Tô Hiển đã đến nha môn.

Sau khi trải qua một loạt thủ tục rườm rà, chuyện của Tô Hiển cuối cùng cũng được giải quyết êm đẹp.

Mấy người với tâm trạng phơi phới đi đến chợ Đông.

Tuy có hơi trễ một chút, nhưng họ cũng không vội.

Bởi lẽ, món tôm hùm đất ở huyện thành đã có chút danh tiếng, cho dù họ chưa đến, cũng đã có thực khách đứng chờ sẵn trước quầy hàng rồi.

Ba người cứ thế thong thả bước đi, cũng không hề sốt ruột.

Vốn dĩ chợ Đông không có nhiều người bán hàng, hơn nữa quầy hàng của họ lại cách khu chợ chính một đoạn.

Thường thì chỉ có vài chủ quán nhỏ bán hoành thánh, bánh bao thuê chỗ ở đây.

Với hơn hai mươi gian hàng, làm sao cũng không thể cho thuê hết được.

Chỉ là, khi đến chợ Đông, mấy người họ vạn lần không ngờ tới!

Cái quầy hàng mấy hôm trước họ thuê đã bị người khác chiếm thì không nói làm gì! Mà ngay cả những quầy hàng khác cũng đã kín chỗ!

Ba người ngỡ ngàng đứng sững trước quầy hàng hôm qua của mình, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Quầy hàng đó hôm nay đã bị một bà thím bán bánh bao thuê mất.

Thân hình bà ta có hơi mập mạp, thịt trên mặt đều dúm lại một cục, thật sự không thể nói là ưa nhìn được.

Tô Cửu Nguyệt nhướng mày.

Bà thím này, nàng đã từng gặp.

Nàng nhớ là bà ta đã thuê một gian hàng tháng ở trong chợ mà…

Bà thím bán bánh bao thấy Tô Cửu Nguyệt nhìn chằm chằm mình, liền trợn mắt xấc xược!

“Nhìn cái gì mà nhìn! Quầy hàng này vốn là ai đến trước được trước! Đi đi đi! Đừng có cản trở ta làm ăn! Đồ nhà quê!”

“Kiếm được mấy đồng đã vênh váo rồi à? Mặt trời lên đến ngọn tre rồi mới tới, lười như vậy, đáng đời bị chiếm chỗ!”

Bà ta dùng giọng điệu vô cùng khó chịu để đuổi mấy người họ đi.

Bà ta nghe nói ở đây có con nhỏ bán tôm hùm đất phất lên, một ngày kiếm được cả trăm lạng bạc!

Thế nên bà ta đã đến đây từ sáng sớm để giành lấy cái quầy hàng này rồi!

Quả nhiên, có không ít thực khách đang lượn lờ quanh đây!

Nhờ vậy mà việc buôn bán hôm nay cũng khấm khá hơn mấy phần.

Dám giành quầy hàng với bà ta à, không có cửa đâu!

“Bà chiếm thì cứ chiếm, chúng ta có nói gì đâu! Ăn nói cho nó sạch sẽ vào!”