Chương 28

Thẩm Uẩn không hề nổi giận, thậm chí không thèm nhìn người cá đuôi đỏ một cái, chỉ nói: "Đại sư, tôi có một câu hỏi."

Đại sư Tuệ Ky không ngờ chỉ một câu quan tâm lại gây ra chuyện như vậy, nghe vậy nói: "Tiểu hữu cứ hỏi."

Thẩm Uẩn suy nghĩ một chút rồi nói: ""Thiên địa huyền tông, vạn gì đó bản căn. Tam giới nội ngoại, duy đạo độc tôn" là bài hát nào?"

Nếu đây thật sự là em trai anh ta hát, anh ta rất nghi ngờ câu "vạn la la bản căn" là do cậu quên chữ hoặc không biết chữ đó.

Khóe miệng đại sư Tuệ Ky giật giật, nghi ngờ nhìn sang Thẩm Uẩn, vậy người cá đuôi đen này là kiểu người phúc hắc sao? Đây là đang ghi thù ư? Nếu không tại sao lại hỏi một nhà sư về bài hát của đạo giáo!

---

Giữ vững niềm tự hào cuối cùng của một nhà sư, đại sư Tuệ Ky chỉ nói: "Anh đi hỏi lão đạo sĩ Như Tuệ ấy."

Thẩm Uẩn không có ý kiến, đứng dậy lập tức đi tìm Như Tuệ đạo trưởng.

Người cá đuôi đỏ thấy Thẩm Uẩn không thèm để ý đến mình, tức nghiến răng nghiến lợi, cuối cùng chỉ hừ một tiếng rồi nhảy xuống biển.

Người cá vốn có ngũ quan nhạy bén, hiện lại đang ở trên biển, Thẩm Uẩn không hề nhắc đến chuyện của em trai. Hơn nữa, những người cá này đều đã xuống biển và phát hiện ra tiếng hát của họ không có cách nào khiến lũ quái vật chui trở lại vào vết nứt như người cá còn nhỏ kia, có người cá nghi ngờ là do họ hát quá hay, thử học theo kiểu gào thét kỳ quái của người cá còn nhỏ kia nhưng cũng không có tác dụng.

Mặc dù lũ quái vật ở phía vết nứt sau khi nhận thấy tiếng hát khiến chúng hoảng sợ đã ngừng lại liền bắt đầu bò ra ngoài, nhưng thực lực của những con quái vật đó không còn mạnh như trước, hơn nữa trận pháp xung quanh vết nứt oán khí đã được bố trí xong. Họ cử ra hai người cá tìm kiếm người cá mới sinh ở vùng biển xung quanh, nhưng không thu được kết quả gì, hơn nữa đến tối, tiếng hát của người cá còn nhỏ cũng không vang lên.

Các người cá đoán già đoán non đủ kiểu về tình hình của người cá còn nhỏ, thậm chí có người cá còn đoán có phải người cá nhỏ kia nhận ra có người đang tìm mình nên sợ hãi trốn đi rồi không.

Thực ra tình hình vô cùng đơn giản, vì ngày mai Thẩm Dũ phải đi dự tiệc họp lớp, sợ mình ăn vụng thức ăn cho cá xong ngủ say quá không có thời gian chải chuốt, cho nên cố gắng kìm hãm cơn thèm, chỉ cho lũ cá ăn mà không cho mình ăn.

Sáng sớm hôm sau Thẩm Dũ tỉnh dậy, sau khi ăn sáng xong, cậu tốn không ít thời gian để chải chuốt cho mình thật bảnh bao. Cậu hài lòng soi gương, rồi mới lấy điện thoại ra, định gọi thêm một phần hải sản mang về để lấp đầy bụng, tránh cho lúc đi ăn tiệc lại ăn quá nhiều. Nhưng khi mở ứng dụng đặt đồ ăn ra thì phát hiện quán hôm qua tắt app.

Thẩm Dũ thực sự rất thèm những món hải sản đó, bèn đi ra ngoài sớm hơn dự định và tìm đến địa chỉ quán. Đến nơi mới phát hiện quán đó không mở cửa, cậu đã xem giờ mở cửa của quán này rồi mới đến, nhưng tại sao quán vẫn đóng cửa? Cậu ghé sát vào xem bên trong, nhưng không nhìn thấy gì cả.

Nghĩ đến vị ngon của món bạch tuộc luộc hôm qua, Thẩm Dũ nhìn xung quanh rồi đi đến quán trà sữa cách đó không xa mua một ly trà sữa rồi hỏi: "Hôm nay quán kia không mở cửa sao? Sao lại đóng cửa thế?"

Lúc này khách không đông, anh trai làm trà sữa cũng có thời gian nói chuyện với Thẩm Dũ, bèn hỏi: "Quán nào?"

Thẩm Dũ chỉ tay nói: "Quán bán hải sản kia."

Anh trai làm trà sữa nói: "Quán đó xảy ra chuyện rồi."

Thẩm Dũ vừa cắm ống hút vào ly, nghi hoặc nhìn anh trai làm trà sữa: "Xảy ra chuyện gì?"

Anh trai làm trà sữa là người hoạt bát, nói: "Hôm qua có người ăn phải bạch tuộc đốm xanh ở quán đó, thứ đó độc lắm, không cẩn thận là chết người đấy, khách báo cảnh sát ngay tại chỗ."

Bạch tuộc đốm xanh?

Thẩm Dũ nghĩ đến hai con bạch tuộc siêu ngon mà mình ăn hôm qua, hình như trên thân có hoa văn hình vòng tròn? Cậu run rẩy lôi điện thoại ra tìm kiếm hình ảnh của bạch tuộc đốm xanh, vừa nhìn thấy, Thẩm Dũ suýt nữa thì nghẹt thở, giọng nói bất giác cũng lớn hơn: "Sẽ chết người sao?"

Anh trai làm trà sữa thấy phản ứng của Thẩm Dũ thì giật mình, vội hỏi: "Không lẽ cậu cũng ăn rồi á?"

Thẩm Dũ vừa định gọi xe cấp cứu cho mình thì nghe thấy anh trai làm trà sữa lại nói tiếp.

Anh trai làm trà sữa nói: "Không thể nào, hôm qua quán đó đã bị niêm phong rồi, nếu hôm qua cậu ăn thì không thể sống đến bây giờ được."

Ngón tay Thẩm Dũ đang định bấm số cấp cứu dừng lại.

Anh trai làm trà sữa cười nói: "Hôm qua cậu ăn bạch tuộc của quán đó à? Đừng lo, chắc là cậu may mắn không ăn phải, ăn phải thứ đó chưa đến nửa tiếng là cậu tiêu rồi."

Thẩm Dũ chắc chắn mình đã ăn, đồng thời Thẩm Dũ cũng chắc chắn mình không phải người. Người ăn vào sẽ tiêu, người cá ăn vào hình như không sao? Cậu không cảm thấy khó chịu chỗ nào cả, sáng nay lúc ngâm đuôi, cậu còn phát hiện vảy trên đuôi mình đẹp hơn nữa!