Chương 23

Mãi đến bữa sáng hôm sau Thẩm Dũ mới biết tin ba mẹ mình sắp đi công tác: "Vậy lúc con có điểm thi, đăng ký nguyện vọng thì hai người có về không?"

Diêu Lung vẫn như thường lệ: "Chắc chắn rồi, nếu thi không tốt sẽ tét mông con."

Thẩm Dũ đã sớm quen với việc người nhà mình thường xuyên đi công tác: "Vậy không có vấn đề gì nữa."

Dù Thẩm Dũ đã trưởng thành, cậu vẫn cảm thấy mình là em bé trong nhà, lúc cậu thi đại học cả nhà đều phải ở bên, lúc có điểm thi đăng ký nguyện vọng chắc chắn cả nhà cũng phải có mặt.

Ba Thẩm tối qua không ngủ, đã chuẩn bị trước không ít đồ ăn đông lạnh trong tủ lạnh, lúc này dặn dò từng thứ một cho Thẩm Dũ: "Nếu gặp phải chuyện gì thì tìm chú Trần của con."

Khi Thẩm Dũ còn nhỏ, ba Thẩm, Diêu Lung và Thẩm Uẩn hầu như làm nhiệm vụ cũng sẽ để một người ở nhà trông chừng Thẩm Dũ, nhưng có mấy lần lại bắt buộc cả nhà phải cùng đi, chính là giao Thẩm Dũ cho Trần Húc chăm sóc, đây cũng là lý do tại sao Thẩm Dũ vẫn luôn cảm thấy quan hệ nhà mình và Trần Húc rất tốt.

Thẩm Dũ nói: "Con biết rồi."

Diêu Lung dặn dò: "Mẹ lại chuyển tiền cho con rồi đó, nếu không đủ tiêu mà không liên lạc được với ba mẹ thì tìm chú Trần của con mà lấy, đợi ba mẹ về sẽ trả lại cho chú ấy."

Thẩm Dũ ngoan ngoãn gật đầu, đưa trứng gà đã bóc vỏ cho ba mẹ.

Ba Thẩm hỏi: "Con còn nhớ vị trí sổ tiết kiệm ở nhà không?"

Thẩm Dũ nói: "Nhớ."

Ba Thẩm gắp cho con trai một cái há cảo tôm: "Nếu cần dùng thì cũng có thể lấy ở đó."

Dù sao con trai cũng lớn rồi, lỡ không tiện mở lời với người ngoài, lại không liên lạc được với họ thì biết làm sao.

Những lời tương tự Thẩm Dũ đã nghe không dưới chục lần, nhưng lần nào cậu cũng nghiêm túc ghi nhớ, đây đều là tình yêu của người nhà dành cho cậu!

Trần Húc mang hai lá bùa hộ mệnh và ngọc bội đã khai quang đến.

Ba Thẩm kiểm tra kỹ lưỡng rồi đeo ngọc bội cho con trai, dặn dò: "Đeo bên người, tắm cũng đừng tháo ra."

Thẩm Dũ vừa mới gặp ma, chính là lúc tin vào những thứ này: "Chắc chắn rồi!"

Ba Thẩm lại đặt lá bùa hộ mệnh vào trong ốp điện thoại của Thẩm Dũ, theo như hiểu biết của ông ấy về Thẩm Dũ, dù có đi tắm cậu cũng sẽ mang điện thoại vào để nghe nhạc: "Được rồi."

Thẩm Dũ nói: "Ba mẹ, hai người cầm lá bùa hộ mệnh này đi, con và Khương Hiểu vẫn còn ngọc bội, trước tiên..."

Diêu Lung nghe vậy không khách khí vỗ vào đầu Thẩm Dũ một cái: "Ba mẹ có đồ hôm qua con tặng là đủ rồi."

Thẩm Dũ cảm thấy không giống.

Ba Thẩm lấy điện thoại của mình ra cho Thẩm Dũ xem, trên điện thoại đó có treo một ngọc bội hình kiếm gỗ đào: "Đúng rồi, lần này ba mẹ tiện thể đi thăm anh trai con, có muốn mang chút gì cho anh trai con không?"

Theo dự tính của ba Thẩm, Thẩm Dũ nên vui vẻ đồng ý, sau đó sẽ đi lấy những thứ đó, nhưng lúc này vẻ mặt của Thẩm Dũ lại có chút khó xử: "Ba mẹ muốn đi thăm anh trai?"

Ba Thẩm nói: "Biết đâu còn cùng về nữa."

Thẩm Dũ thầm lo lắng, nói: "Có khi nào không liên lạc được với anh trai con không, hay là đừng đi nữa."

Anh trai cậu trong thời gian làm việc không bao giờ nghe điện thoại.

Ba Thẩm nhướng mày nói: "Ba mẹ biết anh con công tác ở đâu thì đến thẳng đó, hơn nữa tối qua ba mẹ đã liên lạc được với nó rồi."

Nghe nói đã liên lạc được với Thẩm Uẩn, Thẩm Dũ mới thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần anh trai cậu biết ba mẹ sắp đến là được: "Cần cần cần, con đi lấy ngay đây."

Nói xong Thẩm Dũ lập tức nhanh chóng chạy đi.

Ba Thẩm hoài nghi: "Tiểu Ngư nghe chúng ta đi tìm Tiểu Uẩn sao tỏ ra kỳ lạ vậy?"

Diêu Lung và Trần Húc cũng không biết.

Trần Húc nói: "Đợi tiễn hai người xong, tôi về hỏi thử xem."

Cả hai đều không có ý kiến, Thẩm Dũ rất nhanh đã thu dọn một cái balo qua, bên trong không chỉ có các loại vòng tay, ngọc bội mà cậu cố tình cầu cho anh trai, còn có cả cá khô, mực xé sợi mà mấy ngày nay cậu thấy rất ngon, anh trai cậu rất thích ăn hải sản.

Thẩm Dũ cũng theo xe ra đến sân bay, nhưng cậu và Trần Húc đều không xuống xe.

Trên đường trở về, Trần Húc hỏi: "Con ghen sao?"

Thẩm Dũ đang nhắn tin với Khương Hiểu, nghe vậy thắc mắc: "Ghen cái gì?"

Trần Húc biết từ nhỏ Thẩm Dũ và Thẩm Uẩn có quan hệ rất tốt, lúc nhỏ Thẩm Dũ thích nhất là ngủ cùng Thẩm Uẩn: "Con không liên lạc được với anh trai, ba mẹ con lại liên lạc được."

Thẩm Dũ ngẩn ra một chút, lập tức nổi giận: "Đúng vậy! Dựa vào cái gì mà không trả lời tin nhắn của con, chỉ trả lời tin nhắn của ba mẹ!"

Nếu không phải được Trần Húc nhắc nhở, cậu đã không nhận ra vấn đề này, nói rồi lại lạch cạch gửi liên tiếp cho anh trai mười mấy tin nhắn khiển trách: "Tức chết con rồi!"

Trần Húc không ngờ Thẩm Dũ vừa rồi hoàn toàn không nhận ra điều này: "Vậy vừa rồi tại sao con lại ngăn ba mẹ đi gặp anh trai?"