Chương 22

Sau khi nói chuyện với đám người Liên Hải, Trần Húc lập tức liên lạc với người liên lạc của Thẩm Uẩn. Hệt như ông ta là người liên lạc của Thẩm Như Nam và Diêu Lung, Thẩm Uẩn vì thực lực mạnh thường xuyên đi làm nhiệm vụ nên cũng có người liên lạc riêng, đáng tiếc là lúc này người liên lạc cũng không liên lạc được với Thẩm Uẩn.

Người liên lạc chắc đang ở trên du thuyền: "Trong thời gian ngắn không liên lạc được, Thẩm Uẩn đang ở dưới biển."

Trần Húc nhíu mày, nói: "Tiểu Ngư thi đại học xong ngày thứ hai Thẩm Uẩn đã qua đó, cũng đã mười mấy ngày rồi, bây giờ anh ta mới xuống biển á?"

Nếu Thẩm Uẩn không xuống quá sâu, người liên lạc sẽ không nói là không liên lạc được.

Chuyện này không cần phải giấu giếm Trần Húc, người liên lạc nói: "Nhiệm vụ vốn dự kiến từ ba đến năm ngày, anh ta đến đây lập tức xuống biển, ở gần khu vực nhiệm vụ phát hiện vết nứt oán khí, vừa hay nhìn thấy có quái vật thông qua vết nứt chạy trốn ra ngoài, Thẩm Uẩn đang xử lý."

Trần Húc lập tức biến sắc, mỗi lần vết nứt oán khí xuất hiện đều phải thấy máu.

Người liên lạc im lặng một lát rồi nói: "Chúng tôi đã liên lạc với những người cá khác, ông cũng biết số lượng người cá chấp nhận nhiệm vụ thuê không nhiều, chúng tôi không có cách liên lạc."

Còn một câu người liên lạc không nói, gia đình Thẩm Uẩn có mối quan hệ không hòa thuận với những người cá khác, muốn thông qua Thẩm Uẩn để liên lạc với những người cá khác cũng không được.

Người liên lạc nói: "Cho dù ông không liên lạc với tôi, tôi cũng sẽ liên lạc với ông."

Trần Húc hiểu ý của người liên lạc: "Cần ba mẹ của Thẩm Uẩn đến đó?"

Người liên lạc nhìn mặt biển vẫn còn yên tĩnh: "Sức chiến đấu của Thẩm Uẩn rất mạnh, chỉ là không phù hợp với nhiệm vụ về vết nứt oán khí."

Bởi vì Thẩm Uẩn là đuôi đen, trong tộc người cá đuôi đen tượng trưng cho điềm gở, gia đình Thẩm Uẩn có thể nói là chủ động rời khỏi đảo người cá, cũng có thể nói là bị trục xuất.

Trần Húc nghe vậy nói: "Tôi biết rồi."

Khi gọi cuộc điện thoại này, Trần Húc không hề tránh mặt ai, vẻ mặt của mọi người trong văn phòng cũng trở nên nặng nề, chỉ là không ai lên tiếng.

Trần Húc gọi điện thoại cho đạo trưởng Như Tuệ, hỏi thẳng: "Ông đi Tây Hải?"

Đạo trưởng Như Tuệ nhận được nhiệm vụ ba tiếng trước, lúc này đang được sắp xếp qua đó: "Đúng."

Trần Húc nói thẳng: "Mau chóng gửi bùa hộ mệnh đến, Thẩm Dũ và bạn cậu ta hôm nay lại gặp quỷ rồi, tổ chức cần ba mẹ của Thẩm Dũ qua đó."

Lần này đạo trưởng Như Tuệ không vòng vo nữa, nói thẳng: "Tôi biết rồi, lát nữa tôi sẽ cho người đưa qua, chậm nhất là 0 giờ đến."

Trần Húc nói chuyện xong với đạo trưởng Như Tuệ, lại liên lạc với bên tổng bộ, yêu cầu ngọc bội khai linh chậm nhất sáng mai phải được đưa đến.

Đợi sau khi sắp xếp xong xuôi tất cả mọi việc, Trần Húc mới thở hắt ra một hơi: "Đây đều là chuyện gì vậy chứ."

Biểu cảm của Liên Hải rất lạnh, khi nghe đến vết nứt oán khí, vết sẹo trên mặt y cũng bắt đầu đau nhói: "Gần đây vết nứt oán khí xuất hiện thường xuyên hơn rồi."

Theo tài liệu có thể tra được, vết nứt oán khí đầu tiên xuất hiện vào 50 năm trước, khi đó đã có rất nhiều quái vật ngưng tụ từ oán khí thông qua vết nứt xuất hiện ở nhân gian, điều đáng mừng là vết nứt đó chỉ tồn tại ba ngày rồi biến mất.

Vết nứt oán khí thứ hai xuất hiện vào 40 năm trước, vết nứt lần này lớn hơn ghi chép trong tài liệu, thời gian tồn tại cũng dài hơn nhiều, nếu không phải có sự xuất hiện của các chủng tộc huyền thoại, e rằng họ đã phải chịu tổn thất nặng nề.

Sau này, khoảng cách thời gian xuất hiện của các vết nứt oán khí ngày càng ngắn lại, nhưng kích thước, địa điểm và thời gian tồn tại đều không cố định.

Tổ hành động đặc biệt chính là được thành lập để chuyên đối phó với những chuyện này và giao tiếp với các chủng tộc huyền thoại, họ cũng không đặt toàn bộ hy vọng vào các chủng tộc huyền thoại. Vết sẹo trên mặt Liên Hải chính là do một nhiệm vụ liên quan đến vết nứt oán khí để lại, trong nhiệm vụ đó, tiểu đội của Liên Hải ngoại trừ y ra thì toàn bộ đều hy sinh.

Trần Húc nói: "Như vậy giải thích được tại sao gần đây số lượng quỷ hại người lại tăng lên."

Mỗi lần vết nứt oán khí xuất hiện cũng sẽ sinh ra không ít lệ quỷ.

Tối hôm đó, Trần Húc hẹn ba Thẩm và Diêu Lung đến nhà mình, cẩn thận nói về chuyện vết nứt oán khí.

Những chuyện như thế này họ đều phải tránh mặt Thẩm Dũ, Thẩm Dũ đến giờ vẫn tưởng cả nhà mình ngoại trừ cậu có một cái đuôi cá ra thì đều là người bình thường.

Ba Thẩm và Diêu Lung nhìn nhau, lập tức đưa ra quyết định: "Các người sắp xếp người bảo vệ con trai tôi."

Trần Húc nghe vậy đảm bảo: "Yên tâm, sáng mai tôi sẽ đem bùa hộ mệnh do Như Tuệ vẽ và ngọc bội đã khai quang đến."

Ba Thẩm và Diêu Lung đều không phải kiểu người do dự, hai người gật đầu rồi đứng dậy rời khỏi biệt thự của Trần Húc và đi về nhà.