Trần Húc khẳng định chắc nịch: "Tôi chắc chắn cậu ta chưa thức tỉnh, nhưng dù sao cậu ta cũng là huyết mạch người cá, con bán bộ lệ quỷ này lại là thủy quỷ tiến hóa thành, chắc là ít nhiều cũng có chút hiệu quả áp chế, hơn nữa theo như các anh nói, sau khi họ trốn thoát đã báo cảnh sát và đợi đến khi các anh xuất hiện cũng mất một khoảng thời gian, nói không chừng chính trong khoảng thời gian này đã gặp được cao nhân giải quyết con bán bộ lệ quỷ."
Mộ Vi nghĩ một lát cũng nói: "Nỗi sợ của hai người họ không phải giả, hay là hỏi xem sau khi chúng ta đi, phản ứng của hai người họ thế nào?"
Vẻ mặt có thể giả, nhưng tình trạng cơ thể và thần sắc thì không thể giả được.
Liên Hải gật đầu.
Mộ Vi bèn gọi điện thoại cho cảnh sát vừa gặp, sau khi hỏi rõ ràng, anh ta muốn nói nhưng lại khó xử: "Họ không về nhà, mà đến miếu Thành Hoàng."
Liên Hải: "..."
Liên Hải gật đầu nói: "Vậy điều tra xem có cao nhân nào đi ngang qua không."
Nếu đúng là Thẩm Dũ xử lý con quỷ này, cậu ấy cũng sẽ không sợ hãi chạy đến miếu Thành Hoàng, huống chi một chủng tộc huyền thoại dưới biển trừ khi có vấn đề não, nếu không sao có thể đi cầu Thành Hoàng trên cạn.
Điều Trần Húc đang khổ não bây giờ không phải là chuyện này: "Chuyện này tuyệt đối đừng để Thẩm Như Nam và Diêu Lung biết, vì chuyện quỷ đói, tổng bộ đã phải xuất huyết nặng, nếu để họ biết chuyện này, e rằng..."
Ông ta thật sự sợ Thẩm Như Nam nổi giận xé xác hết những con quỷ có thể nhìn thấy, những con quỷ xấu xa đó cũng coi như đáng đời, nhưng còn không ít quỷ tốt và quỷ vô tội nữa.
Liên Hải cũng từng thấy người cá nổi giận, tổng bộ đã huy động không ít người, cuối cùng vẫn phải mời Thẩm Uẩn ra tay mới trấn áp được người cá đó: "Lỡ sau này biết, hoặc Thẩm Dũ tự về nhà nói thì sao?"
Trần Húc nghĩ một lát rồi nói: "Nói trước với Thẩm Uẩn một tiếng, tôi đi đón Tiểu Ngư, tiện thể nói với Tiểu Ngư một tiếng."
Thẩm Dũ và Khương Hiểu đều quen biết Trần Húc, nhận được điện thoại Trần Húc nói sẽ đến đón họ còn cảm thấy khá mới lạ.
Trần Húc lái xe đến miếu Thành Hoàng, cũng vào thắp hương, điều ông ta cầu không phải là bình an gì đó, mà là cầu Thẩm Uẩn mau chóng trở về.
Thẩm Dũ và Khương Hiểu lên xe.
Trần Húc liếc nhìn lá bùa treo trên xe không hề có phản ứng, thầm thở dài thườn thượt, xem ra Thẩm Dũ thật sự chưa thức tỉnh, lúc đợi đèn đỏ, ông ta còn nhanh chóng gửi một tin nhắn cho Liên Hải: "Bùa không có phản ứng."
Lá bùa này là do tổng bộ đặc biệt phát xuống, nếu có chủng tộc huyền thoại thức tỉnh, lá bùa sẽ dựa theo thuộc tính của nó mà xuất hiện hoa văn tương ứng, ví dụ như tộc người cá, trên bùa sẽ xuất hiện hình sóng biển, độ chính xác có thể lên đến 95%.
Liên Hải xem tin nhắn, lập tức bắt đầu cho người tìm xem trên con đường gần đó có camera nào không, muốn từ đó tìm ra người đã tiêu diệt con bán bộ lệ quỷ này.
Thẩm Dũ hỏi: "Chú Trần, sao chú lại đến đây?"
Trần Húc giải thích: "Chú vẫn luôn hợp tác với cảnh sát, bạn của chú bên đó cũng có chút quan hệ với đạo trưởng Như Tuệ, bạn chú biết chuyện của con nên đã nói với chú."
Thẩm Dũ và Khương Hiểu vừa rồi còn đang bàn bạc có nên nói cho Trần Húc chuyện gặp ma không, lúc này vừa nghe thấy vội nói: "Chú Trần cũng biết tụi con gặp ma rồi!"
Trần Húc ôn tồn trấn an: "Đúng vậy, đừng lo, con quỷ đó đã được giải quyết."
Thẩm Dũ và Khương Hiểu đồng thời thở phào nhẹ nhõm, nhưng lại có những lo lắng khác: "Chuyện này đáng sợ quá."
Trần Húc nói: "Vừa hay chú có chuyện muốn nói với các con, hay là chú mời các con uống trà chiều nhé?"
Thẩm Dũ và Khương Hiểu cũng không có ý kiến.
Trần Húc biết Thẩm Dũ không thích uống cà phê, tìm một quán trà có điểm tâm ngon, đặt một phòng riêng, còn gọi trà an thần cho hai đứa, đợi sau khi trà nước, điểm tâm và trái cây đều được mang lên, mới nói tiếp: "Chuyện này là muốn nhờ các con giữ bí mật trước, tạm thời đừng nói cho bất kỳ ai, kể cả người nhà của các con."
Thẩm Dũ và Khương Hiểu nhìn nhau, Thẩm Dũ hỏi: "Vậy lỡ ba mẹ tụi con gặp phải thì sao?"
Trần Húc rất muốn nói, nếu thật sự có con quỷ nào đυ.ng phải Thẩm Như Nam và Diêu Lung, thì sẽ bị siêu độ ngay tức khắc: "Sẽ không, chú đảm bảo với các con sẽ không có chuyện gì xảy ra, bùa bình an của đạo trưởng Như Tuệ bên đó rất nhanh sẽ đưa cho các con."
Thẩm Dũ nhỏ giọng nói với Khương Hiểu chuyện bùa bình an.
Khương Hiểu nói: "Anh em tốt."
Trần Húc cảm thấy Thẩm Dũ và Khương Hiểu dễ gặp ma, một là do vận thế của Thẩm Dũ hơi thấp, nhưng không có gì cản trở, hai là do bát tự của Khương Hiểu tương đối nhẹ.
Đợi đến khi ngọc bội khai linh đến là có thể giải quyết vấn đề của Thẩm Dũ, còn vấn đề của Khương Hiểu...
Trần Húc lấy ra một ngọc bội gỗ đào được xâu bằng sợi dây đỏ đưa cho cậu ta: "Con đeo vào người, lúc tắm cũng đừng tháo ra." Nói xong lại nói với Thẩm Dũ, "Qua hai ngày nữa chú cũng tặng con một cái."