Chương 13

Ba Thẩm thậm chí không muốn để ý đến câu chuyện của con trai: "Nhà bếp để sẵn bữa sáng cho con rồi! Mà bà đồng đó là kẻ lừa đảo."

Thẩm Dũ ờ một tiếng, ngay cả ba mẹ cậu - những người chưa từng quan tâm đến những chuyện này - cũng biết đó là kẻ lừa đảo, có thể thấy bà đồng đó vô cùng giả trân: "Bữa sáng là gì vậy?"

Ba Thẩm và Diêu Lung đều đang chờ kết quả điều tra từ phía Trần Húc: "Thôi, để ta đi làm cho con vậy."

Nói xong ba Thẩm lập tức đứng dậy đi về phía nhà bếp, còn đuổi con trai ra ngoài, ông ấy không muốn nghe con trai lải nhải về chuyện cầu thần lễ Phật, đạo sĩ thì còn được, nhưng nếu con trai ông muốn đến chùa tìm nhà sư, ông sẽ đánh nó thật.

Vì chuyện con quỷ đói, tối qua ba Thẩm không ngủ, nên bữa sáng rất phong phú, không chỉ có hoành thánh tôm tươi mà có cả bánh bao nhân gạch cua, họ đều là người cá, mặc dù đã quen với đồ ăn của con người, nhưng vẫn thích hải sản hơn.

Trong hoành thánh nhỏ còn có rong biển và tôm khô, bánh bao càng thơm ngon, Thẩm Dũ không còn tâm trí đâu mà nghĩ đến những chuyện mê tín phong kiến nữa, một miệng một hoành thánh, hai miệng một bánh bao, còn có thể rảnh tay giơ ngón cái khen ba.

Ba Thẩm và Diêu Lung nhìn con trai út ăn một cách vô tư lự: "Thực ra Phật môn giỏi những chuyện đó hơn..."

Diêu Lung cảm thấy không thể nhượng bộ thêm, không do dự nói: "Không được, em tuyệt đối không cho phép đồ của nhà sư vào cửa này."

Thẩm Dũ uống hết ngụm súp cuối cùng, siêng năng dọn chén đũa, hỏi: "Ba mẹ đang nói gì về đạo sĩ hay nhà sư vậy?"

Ba Thẩm nói: "Không có gì."

Thẩm Dũ đột nhiên nhớ ra một chuyện: "Phải rồi, tối qua con đã gặp ác mộng!"

Lông mày ba Thẩm và Diêu Lung nhíu lại, đồng thời nhìn về phía Thẩm Dũ, chẳng lẽ có ma quỷ lọt lưới?

Vô lý, họ đều không cảm nhận được quỷ khí nữa.

Ba Thẩm hỏi: "Con mơ thấy gì vậy?"

Thẩm Dũ tức giận nói: "Có thứ gì đó quấn lấy chân con, muốn gϊếŧ con!"

Cậu thậm chí không biết bơi, đưa cậu xuống biển, chẳng phải là muốn cậu chết đuối sao?

Không đúng.

Thẩm Dũ đột nhiên nhận ra một điều, cậu đã là người cá rồi, chẳng phải người cá sinh ra đã biết bơi sao?

Sắc mặt ba Thẩm càng nghiêm trọng hơn.

Trong ánh mắt của Diêu Lung cũng lóe lên vẻ độc ác, chỉ là giọng điệu vẫn khá ôn hòa: "Còn gì nữa không?"

Thẩm Dũ quyết định khi có cơ hội sẽ đến hồ bơi thử xem, làm người cá mà không biết bơi thì hơi quá xấu hổ, cậu không thể mọc cái đuôi cá mà không làm được gì: "Nó còn liên tục dùng giọng nói để dụ dỗ con, con chống lại mệt muốn chết."

Diêu Lung nói: "Mẹ biết rồi, đừng sợ."

Thẩm Dũ không cảm thấy sợ.

Ba Thẩm tức muốn chết, thật không ngờ có thứ bẩn thỉu muốn động vào con trai ông. Một khi bắt được kẻ muốn hại con trai ông, ông sẽ xé kẻ đó ra khi hắn còn sống.

Thẩm Dũ nói xong lập tức đi suy nghĩ về việc người cá có phải là sinh ra đã biết bơi hay không.

Trong cơn tức giận, ba Thẩm và Diêu Lung vẫn chưa biết rằng họ đã bỏ lỡ cơ hội biết con trai mình đã thức tỉnh, bởi vì là người cá, họ chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ có người cá nào lại cho rằng xuống biển là muốn hại chết mình.

Diêu Lung nhìn đứa con ngốc đang thẫn thờ, thở dài một hơi: "Một chuỗi tràng hạt, không thể nhiều hơn, ta không thể chấp nhận trong nhà có đồ của nhà sư ngoài đạo sĩ."

Ngay cả khi là người cá, trong việc chiều chuộng con cái, ranh giới cũng dần dần bị lùi lại.

Trần Húc là người có năng lực, việc này lại liên quan đến Thẩm Dũ, chưa đến giờ ăn trưa, ông ta đã mang báo cáo điều tra đến.

Ba Thẩm nóng lòng muốn biết ai dám ám hại gia đình họ, thúc giục: "Người lớn nói chuyện, Tiểu Ngư lên lầu tự chơi đi."

Thẩm Dũ đã quen với sự sắp xếp này, vừa lên lầu vừa phàn nàn: "Con đã trưởng thành rồi."

Ba Thẩm nói: "Đợi khi con tốt nghiệp đại học."

Thẩm Dũ vô cùng cạn lời: "Lần trước ba nói đợi con trưởng thành!"

Diêu Lung thúc giục: "Mẹ đã chuyển cho con 1000."

Giây tiếp theo, Thẩm Dũ chạy lên lầu, còn đặc biệt ngoan ngoãn gọi một câu: "Ba mẹ, chú Trần cứ từ từ nói chuyện, con đóng cửa lại rồi!"

Ba Thẩm xác nhận Thẩm Dũ không nghe thấy mới hỏi: "Là ai?"

Trần Húc lấy tài liệu đưa cho Diêu Lung và ba Thẩm, nói: "Là bà nội của thằng mập bị tạm giam kia, chính là bà đồng mà thằng nhóc đã nhắc đến hôm qua."

Theo lời bà đồng đó, bà ta chỉ muốn trả thù cho cháu trai, không dự định gϊếŧ người, chỉ muốn dọa một chút, để gia đình Thẩm Dũ nhận chút bài học, ai ngờ lại đυ.ng phải người không dễ đối phó.

Ba Thẩm biết việc này là nhắm vào con trai út, tức cười: "Bài học? Bà ta muốn dạy ai?"

Diêu Lung giơ tay ấn lên tay chồng: "Việc này tuyệt đối không thể kết thúc êm đẹp."

Thực ra việc này không phức tạp, trời vừa sáng Trần Húc đã điều tra ra, việc trì hoãn đến bây giờ chủ yếu là để bàn bạc xem nên xử lý thế nào. Theo lời cấp trên, tốt nhất là xử lý theo pháp luật, nhưng cũng phải để gia đình họ Thẩm hả giận, xem vấn đề là đến mức độ nào.