Mạnh Lộ bàng hoàng phát hiện bản thân chỉ là một nữ phụ làm nền trong cuốn tiểu thuyết thập niên. Trong nguyên tác, cô bị miêu tả là kẻ ham hư vinh, sắp bị vị hôn phu hủy hôn và phải gánh chịu kết cục …
Mạnh Lộ bàng hoàng phát hiện bản thân chỉ là một nữ phụ làm nền trong cuốn tiểu thuyết thập niên.
Trong nguyên tác, cô bị miêu tả là kẻ ham hư vinh, sắp bị vị hôn phu hủy hôn và phải gánh chịu kết cục vô cùng thê thảm.
Ngay lúc cô định ôm khoản phí bồi thường hủy hôn rồi bỏ trốn, thì Lục Hoài Anh là anh trai của vị hôn phu, đồng thời là nhân vật phản diện trong sách đã dắt theo một bé gái xinh xắn như búp bê đến chặn ngay cửa.
Anh nheo mắt cười, bảo cô: "Em dâu này, đằng nào cũng hủy hôn rồi, hay là em cân nhắc gả cho anh đi? Dù sao chúng ta cũng có chung một cô con gái rồi mà."
Đứa bé ôm chặt lấy chân cô, đôi mắt ngấn lệ cất tiếng gọi: "Mẹ ơi!"
Khoan đã! Cô và Lục Hoài Anh đến tay còn chưa nắm, đào đâu ra cô con gái lớn thế này?
Thế nhưng, nhìn cuốn sổ tiết kiệm, sổ đỏ và chìa khóa ô tô mà Lục Hoài Anh đưa tới, Mạnh Lộ đành vứt bỏ liêm sỉ mà động lòng.
...
Sau này mỗi khi cãi nhau, Mạnh Lộ lại trách Lục Hoài Anh vốn chẳng yêu cô, anh ở bên cô chỉ vì đứa trẻ mà thôi.
Lục Hoài Anh giận quá hóa cười: "Đúng rồi, anh không yêu em mà lại giao hết nhà, xe, tiền bạc cho em. Anh không yêu em mà lại đi giặt giũ nấu cơm, trải chăn gấp nệm hầu hạ em. Thằng em trai anh bảo yêu em đấy, thế nó có hầu em tận tình từ trên giường xuống dưới đất như anh không?"
Mạnh Lộ chột dạ: "Nếu anh yêu em thật lòng thì sao không thể chấp nhận chuyện em có chồng chứ?"
Chú ý:
Con gái là con ruột của nữ chính, nữ chính tuyệt đối không phải mẹ kế.
Cả nam nữ chính đều không hoàn hảo.
Tóm tắt một câu: Nhưng tôi mới kết hôn với em trai anh ấy mà!
Thông điệp: Dù trong bất kỳ nghịch cảnh nào cũng tuyệt đối không được từ bỏ chính mình.