"Chắc do quán nướng hơi ồn, cậu ta không nghe thấy mình nói gì sao?" Phương Hải thấy Trình Hàm chẳng thèm để ý đến câu hỏi của mình, cảm thấy có chút lạ. Cậu liền nâng cao giọng, lặp lại câu hỏi thêm một lần nữa. Lúc này Trình Hàm mới quay sang để tâm.
"Xin lỗi, lúc nãy tôi không nghe rõ cậu nói gì. Tôi và Mạnh Thành ở chung ký túc xá khi đi du học, nên quen biết từ đó. Tôi cũng hay nghe cậu ấy nhắc đến cậu và Bộ Cung Mộ."
"À, vậy à..." Phương Hải gãi gãi má, hơi ngượng ngùng. Vì cậu và Mạnh Thành rất ít liên lạc, cho nên đến tên của Trình Hàm cậu cũng chưa từng nghe qua, trong khi đối phương dường như đã biết khá nhiều về cậu qua lời kể của Mạnh Thành. Nghĩ đến đó, Phương Hải không khỏi có chút xấu hổ.
"Nhưng tôi không nghe nói hai người là... beta."
Phương Hải có cảm giác Trình Hàm còn nói nhỏ thêm điều gì đó, nhưng tiếng cãi vã ầm ĩ của hai người kia hoàn toàn át đi giọng hắn ta. Thấy Trình Hàm có vẻ không thích nói chuyện, chỉ mỉm cười lịch sự với mình, Phương Hải cũng không tiếp tục, mà chuyển sang ngăn hai người đang làm loạn bên kia.
Buổi tụ họp ở quán thịt nướng cuối cùng cũng kết thúc trong sự náo nhiệt giữa Mạnh Thành và Bộ Cung Mộ. Ban đầu còn đấu khẩu, sau lại kề vai nhau ngắm các Omega xinh đẹp đang ra vào. Phương Hải thật sự bất lực với hai người này.
Khi sắp kết thúc bữa ăn, Trình Hàm nói ra ngoài gọi điện thoại, không lâu sau Mạnh Thành cũng đứng dậy bảo đi vệ sinh, để lại Bộ Cung Mộ và Phương Hải ngồi lại.
Phương Hải lúc này đã bị Bộ Cung Mộ kéo vào trò "đánh giá sắc đẹp 360 độ" của các Omega và Alpha trong quán. Theo lý lẽ của Bộ Cung Mộ thì, vì bọn họ là Beta, dù khó có thể tìm được bạn đời là AO, nhưng ngắm nghía cái đẹp thì không ai cấm.
Ban đầu, Phương Hải còn hùa theo vài câu, khen ngợi vài người mà Bộ Cung Mộ chỉ ra là đẹp hoặc điển trai. Nhưng dần dần cậu bắt đầu mỏi mắt, thẩm mỹ cũng... mệt mỏi theo.
"Lão Bộ à, để tôi đi rửa tay một lát, cậu cứ tiếp tục thưởng thức đi nhé." Rốt cuộc Phương Hải cũng nghĩ ra lý do để rút lui khỏi trận ngắm trai xinh gái đẹp này. Mặc kệ ánh mắt không hài lòng của Bộ Cung Mộ, cậu cười gượng một cái rồi nhanh chóng đứng dậy, hướng về phía nhà vệ sinh trong quán thịt nướng.
Phương Hải bước vào nhà vệ sinh, cậu vừa ngân nga một câu hát nhỏ vừa rửa tay. Sau khi xong xuôi, cậu bỗng phát hiện ở khúc ngoặt khuất sau một vách tường, nơi mà gần như không ai chú ý đến, có hai người đang đứng đó. Một là Mạnh Thành, người trước đó bảo là đi vệ sinh, còn người kia chính là Trình Hàm, nói là ra ngoài gọi điện thoại.
Hai người họ dường như đang tranh cãi điều gì đó.
Phương Hải lập tức cảm thấy tò mò, muốn lén lút đến gần để nghe trộm đôi chút. Nhưng cậu nhanh chóng nhận ra, dù sao hai người đó đều là Alpha, mà giác quan của Alpha thì hơn hẳn Beta như cậu. Lỡ như cậu còn chưa kịp nghe được gì thì đã bị họ phát hiện, chẳng phải xấu hổ chết mất sao?
Nghĩ vậy, Phương Hải đành từ bỏ ý định, dẹp bỏ suy nghĩ nghe lén sang một bên. Cậu quay người định rời đi, nhưng đúng lúc đó, giọng nói của Trình Hàm lại vang lên sau lưng.
"Cậu ở đây làm gì, Beta?"
Giọng Trình Hàm lúc này hoàn toàn không còn vẻ thân thiện như khi mới gặp mặt ban nãy. Phương Hải xoay người lại, nhìn thấy Trình Hàm chẳng biết từ lúc nào đã đứng phía sau mình, chỉ đành giơ hai tay ra tỏ vẻ vô tội.
"Tôi chỉ vào toilet thôi."
"Tiểu Hải, cậu đi trước đi, tôi và Trình Hàm còn chút chuyện cần nói."
Phía sau Trình Hàm, Mạnh Thành thấy Phương Hải thì liền nở một nụ cười, cậu ấy đưa tay kéo nhẹ tay Trình Hàm, dùng ánh mắt ra hiệu cho Phương Hải rời đi trước. Phương Hải vốn cũng chẳng hứng thú với chuyện tranh chấp giữa hai người họ, nên lập tức xoay người tính rời đi.
"Này Beta, mau đứng lại."
Bước chân Phương Hải khựng lại, mồ hôi lạnh lập tức túa ra trên trán, chảy xuống dọc theo thái dương. Một lần nữa, cậu lại cảm nhận được áp lực đó, cái áp lực đặc trưng khi trực diện với một Alpha. Đó là sự uy hϊếp mà một Beta như cậu, hay thậm chí là Omega, hoàn toàn không thể phản kháng lại được.