Sáng hôm sau, Phương Hải dậy từ rất sớm, cậu phấn khởi mặc quần áo, rồi theo địa điểm và thời gian mà Bộ Cung Mộ gửi cho, thẳng tiến đến điểm hẹn.
Lần gặp mặt này được hẹn ở một quán thịt nướng, nơi mà ba người bọn họ từng hay lui tới thời còn học chung.
"Tụi này ở đây! Tiểu Hải!"
Từ đằng xa, Phương Hải đã thấy Mạnh Thành đứng trước cửa tiệm thịt nướng vẫy tay. Trong lòng không khỏi cảm thán: "quả nhiên là Alpha, đúng là có ưu thế bẩm sinh." Mới bốn năm không gặp, Mạnh Thành, người trước đây còn thấp hơn cậu một chút, vậy mà giờ đã cao hơn cậu hẳn một cái đầu.
“A Thành! Lâu rồi không gặp!”
Phương Hải bước lên ôm chầm lấy Mạnh Thành một cái, đến khi ôm xong, cậu mới để ý thấy phía sau Mạnh Thành còn có một người nữa. Người đó đang đeo một cái balo lớn, khẽ mỉm cười với Phương Hải. Nhìn vào chiều cao và khí chất, có lẽ cũng là một Alpha.
“A Thành, người phía sau cậu là?”
“Ồ, khoan đã khoan đã, lão Bộ kìa! Bên này!”
Phương Hải quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Bộ Cung Mộ đang vừa kéo quần jean vừa lảo đảo đi tới. Thấy Mạnh Thành vẫy tay, cậu ta cũng tùy tiện giơ tay lên chào một cái cho có lệ.
Đợi cả bốn người đã ngồi xuống bàn, Mạnh Thành mới bắt đầu giới thiệu người đi cùng mình.
"Đây là Trình Hàm, bạn thân của tớ thời du học, cũng là Alpha. Trình Hàm, bên này là hai người tớ hay nhắc đến với cậu, Bộ Cung Mộ, lão Bộ, và Phương Hải, Tiểu Hải."
"Chào hai cậu." Trình Hàm khẽ gật đầu mỉm cười, xem như chào hỏi.
Phương Hải có cảm giác Trình Hàm khác với những Alpha mà cậu từng gặp trước đây, nhưng cụ thể là khác chỗ nào thì lại không nói rõ được. Nghĩ mãi cũng không ra, cuối cùng cậu quay sang Bộ Cung Mộ chuyển đề tài.
"Lão Bộ, khẩu vị của cậu là tốt nhất đấy, cậu gọi món đi!"
"Ấy! Cứ để tớ lo! Dẫn khách đến quán cũ của bọn mình, tuyệt đối phải tiếp đãi tử tế! Đồ ăn ở đây bảo đảm cậu ăn xong là nghiện!"
"Vậy thì tôi rửa mắt chờ xem nhé." Trình Hàm mỉm cười, sau đó cùng Mạnh Thành trò chuyện, để Phương Hải và Bộ Cung Mộ lo việc chọn món.
Chờ hai người gọi xong đồ ăn, robot phục vụ lặng lẽ lui đi, mấy người lúc này mới chính thức bắt đầu trò chuyện.
"A Thành, cậu cũng thật không có nghĩa khí chút nào, lần nào cũng chỉ gọi điện với lão Bộ, chẳng bao giờ liên lạc với tôi cả."
Ngay từ đầu, Phương Hải đã không nhịn được mà oán trách Mạnh Thành. Giọng cậu hơi có chút giận dỗi.
Mạnh Thành chỉ cười ha ha, rồi vội vàng giải thích: "Không phải là không muốn liên lạc với Tiểu Hải cậu đâu, chỉ là dạo này bận quá, trùng hợp thấy tên lão Bộ nằm ngay đầu danh bạ, tiện tay là gọi thôi."
"Được lắm, A Thành. Thì ra nguyên nhân là vậy. Trái tim mong manh bé nhỏ của tôi bị tổn thương nặng nề rồi đó nha."
"Cậu nói thế này mà không thấy lương tâm mình nhói một cái à?"
So với hai tên ồn ào kia, Phương Hải coi như là người yên tĩnh nhất trong ba người, chỉ ngồi cười nhìn hai thằng bạn chí cốt của mình đấu khẩu.
Phương Hải lén liếc sang Trình Hàm, phát hiện hắn chỉ im lặng uống nước, cũng đang nhìn hai người kia cãi nhau mà không có biểu cảm gì rõ ràng.
Không muốn để Trình Hàm bị lạc lõng, Phương Hải nghiêng người lại gần, cười hỏi:
"Trình Hàm, cậu và A Thành quen nhau thế nào vậy?"
Trình Hàm chỉ liếc nhìn cậu một cái, rồi nuốt ngụm nước trong miệng xuống, hoàn toàn không trả lời.