Chương 7: Người bạn cũ quay lại

Phương Xuyên nhìn Phương Hải một cái, anh trầm ngâm suy nghĩ một lúc.

"Anh hai, anh thấy thế nào?"

"Chuyện này vừa có rủi ro vừa có cơ hội, em cứ từ từ mà cân nhắc. Dù sao cô Từ cũng đã cho em ba ngày suy nghĩ rồi, đâu cần vội."

Phương Hải gật đầu. Hai người im lặng một lúc, rồi Phương Hải lại lên tiếng:

"Anh hai, sao anh chẳng có chút khí chất Alpha nào vậy?"

"Sao cơ?"

Phương Xuyên nghe thấy câu hỏi đột ngột của em trai mà không khỏi thấy khó hiểu.

"Sao anh chẳng có chút khí chất lãnh đạo nào hết vậy? Anh có thật là Alpha không đó?"

Tối hôm đó, Phương Xuyên đã "tận tình" tiến hành một buổi huấn luyện thể lực cường độ cao cho Phương Hải, khiến cậu hoàn toàn nhận thức được rằng, Phương Xuyên không chỉ là một Alpha, mà anh ta thậm chí có thể được gọi là một con quỷ chính hiệu.

Sau khi bị ép luyện tập với cường độ của Alpha xong, Phương Hải đi tắm, rồi mệt rã rời ngã người xuống giường, cầm lấy điện thoại. Dù gì thì ngày mai cũng là cuối tuần, Phương Hải chẳng định bắt đầu làm bài tập sớm như vậy.

Đúng lúc đó, màn hình điện thoại sáng lên. Phương Hải liếc nhìn, thấy là tin nhắn từ Bộ Cung Mộ. Cậu đặt điện thoại sang một bên, nhấn nút kết nối, hình ảnh ba chiều của Bộ Cung Mộ với mái tóc còn ướt hiện lên ngay trước mắt.

"Tiểu Hải, ngày mai cậu có rảnh không?"

"Có chuyện gì vậy?"

“Mạnh Thành về rồi, cậu ta muốn hẹn cả ba chúng ta cùng đi ăn một bữa.”

Vừa nghe thấy cái tên đó, Phương Hải lập tức bật dậy khỏi giường, đeo cặp kính đặt trên đầu tủ, trừng mắt nhìn Bộ Cung Mộ chằm chằm. Phản ứng đó của cậu khiến Bộ Cung Mộ bật cười ha hả.

"Thằng nhóc đó còn nhớ đường về à? Mình còn tưởng nó đi du học ở thủ đô là đi luôn không về nữa chứ. Tính ra cũng phải 4 đến 5 năm rồi nhỉ? Một tin nhắn cũng không thấy gửi về."

"Thôi nào, Tiểu Hải, giờ A Thành nó đã về rồi còn gì."

Bộ Cung Mộ vừa nói, vừa lấy khăn lông đang lau tóc đặt lên lưng ghế:

"Thế cậu tính sao? Có đi không?"

"Đương nhiên là đi rồi! Tôi phải dạy dỗ cho thằng nhóc đó một trận ra trò mới được."

Phương Hải lại tán gẫu thêm vài câu với Bộ Cung Mộ rồi mới cúp máy. Vừa mới nãy còn hăng hái khua tay múa chân cả buổi, kích động đến nỗi chẳng cảm thấy gì. Nhưng vừa cúp điện thoại xong, khi bình tĩnh lại, Phương Hải mới nhận ra cơ thể mình đau nhức đến kỳ lạ.

"Tất cả là tại anh hai... Cứ nhất định phải kéo mình đi huấn luyện thể lực theo chuẩn Alpha..."

Phương Hải nhăn mặt nhăn mày, xoa xoa đôi vai đang cứng đờ của mình.

Mạnh Thành là một Alpha đã lớn lên cùng với Bộ Cung Mộ và Phương Hải, ba người thân thiết với nhau từ nhỏ, gần như là anh em ruột. Tình cảm giữa họ cực kỳ tốt, gắn bó không rời.

Từ khi Mạnh Thành sang thủ đô du học cách đây bốn năm, hắn dần ít liên lạc với Phương Hải. Hầu hết tin tức liên quan đến Mạnh Thành đều do Bộ Cung Mộ truyền đạt lại. Có thể nói, quan hệ giữa Phương Hải và Mạnh Thành lúc này gần như đã bị đứt đoạn hoàn toàn.

Nay sắp được gặp lại người anh em thân thiết ngày nào, Phương Hải không khỏi tưởng tượng ra khung cảnh vui vẻ ngày mai. Ánh mắt cậu quét qua chiếc cặp sách đang căng phồng ở góc phòng, rồi cậu chợt nhận ra... bài tập cuối tuần của mình vẫn chưa đυ.ng đến một chữ nào.

Nếu mai đi chơi với Mạnh Thành, đống bài tập này chắc chắn sẽ khiến cậu đau đầu nhức óc.

Vì một ngày mai tươi đẹp, Phương Hải đành chấp nhận số phận, cậu chui ra khỏi chăn, lết từ trên giường xuống rồi nằm dài ra bàn bắt đầu cắm cúi làm bài tập.