Chương 6: Đặc cách

"Phương Hải, em ngồi bên này đi. Phương Xuyên, em có thể ra ngoài chờ một chút được không?"

Phương Hải liếc mắt nhìn Phương Xuyên đang đi từ xa đến chỗ mình liền khẽ cười với anh. Lúc này Phương Xuyên mới khẽ gật đầu, sau đó lui ra ngoài, đứng đợi ở cửa văn phòng.

Phương Hải chỉnh lại cổ áo, ho nhẹ hai tiếng rồi nhìn về phía cô Từ.

"Cô à, có chuyện gì vậy ạ?"

"Phương Hải, về chuyện liên quan đến Omega ngày hôm qua, cô muốn nói chuyện với em một chút."

Cô Từ bước đến bên máy lọc nước, rót hai ly nước, đưa một ly cho Phương Hải. Phương Hải nhận lấy, lễ phép cảm ơn rồi lặng lẽ chờ cô nói tiếp.

"Em biết Omega tên Lâm Lâm đó đúng không?"

"Vâng ạ."

"Hiện tại phía nhà trường yêu cầu Lâm Lâm phải nghỉ học. Bởi vì cậu ấy là một Omega mà lại vào lớp học hỗn hợp AB, đây là một việc rất nhạy cảm, nếu không cẩn thận có thể gây ra rối loạn."

"Vâng... Ý cô là sao ạ?"

Cô Từ uống một ngụm trà, ngừng lại một lát rồi mới tiếp tục.

"Nhưng đồng thời, đây cũng là một tổn thất về nhân tài. Lâm Lâm vốn học ở lớp thực nghiệm A, nơi chỉ có vài bạn Beta, thế mà em ấy lại có thể bình yên chung sống với các Alpha suốt cả học kỳ mà không xảy ra chuyện gì. Nếu không có sự cố hôm qua, em ấy sẽ được tốt nghiệp với tư cách là một trong những Beta xuất sắc nhất trường chúng ta."

"Em hiểu."

"Cho nên, có người đã đề xuất với hiệu trưởng rằng nếu Lâm Lâm chịu tiêm thuốc ức chế định kỳ, lại có người giám hộ, thì có lẽ việc để em ấy tiếp tục học ở đây cũng không phải không thể. Bản thân Lâm Lâm cũng không muốn chuyển đến trường dành riêng cho Omega, vì nơi đó không có thứ gì em ấy muốn học."

"Dạ cho nên... ý cô muốn nói là?"

"Nhà trường chọn em. Hy vọng em có thể làm người giám hộ của Lâm Lâm. Như vậy, em cũng sẽ được vào học tại lớp thực nghiệm A với tư cách đặc biệt. Đây là một đặc ân từ phía nhà trường. Bản thân Lâm Lâm cũng mong người giám hộ là em. Dĩ nhiên, em có thể từ chối."

"Cô có thể cho em vài ngày suy nghĩ được không ạ?"

Phương Hải bị tin này làm cho choáng váng. Cậu chưa bao giờ nghĩ sẽ có một ngày mình được vào lớp thực nghiệm A, càng không thể tin nổi là nhà trường lại đồng ý để một Omega như Lâm Lâm ở lại học, hơn nữa còn ở trong lớp thực nghiệm A, lớp có nhiều Alpha nhất. Theo quy định của Liên minh, đây là một việc vô cùng khó tin, hoàn toàn đi ngược quy tắc thông thường.

"Cô cho em ba ngày để suy nghĩ. Khi nào em quyết định xong thì hãy nhanh chóng báo lại cho cô nhé."

Phương Hải hơi ngẩn ngơ chào tạm biệt cô Từ. Ở ngoài cửa, Phương Xuyên thấy em trai mình như người mất hồn thì buồn cười, bước tới vỗ mạnh lên vai cậu.

"Hoàn hồn đi! Đang nghĩ cái gì thế?"

"Anh à... em thấy như... có bánh bao thịt từ trên trời rơi xuống vậy..."

Phương Hải mơ hồ nói, cậu thật sự không ngờ rằng mình lại được vào lớp thực nghiệm A theo cách này. Cần phải biết rằng, ở ngôi trường này, sự chênh lệch giữa lớp A và lớp B là không thể coi thường. Dù chỉ là về đội ngũ giáo viên, lớp A cũng vượt trội hơn lớp B rất nhiều.

Phương Hải và Phương Xuyên cùng đi bộ về nhà, trên đường đi, Phương Hải kể lại tỉ mỉ mọi chuyện xảy ra trong văn phòng cho Phương Xuyên nghe, bao gồm cả việc Lâm Lâm có thể sẽ học chung với Phương Xuyên, và chuyện cậu có khả năng sẽ được vào học lớp A.

"Chuyện làm người giám hộ à..."