Vất vả lắm mới qua được tiết học đầu tiên, Phương Hải vừa mới gục xuống bàn muốn nghỉ ngơi một chút, thì ngoài cửa đã có người gọi tên cậu.
"Phương Hải, ra đây một chút, anh cậu tìm cậu."
"À, mình biết rồi."
Phương Hải gãi đầu, trong tiết Toán lúc nãy cậu đã mệt đến rã rời, nhưng vẫn phải đi ra ngoài gặp người anh trai ưu tú của mình. Tuy rằng cậu có đôi chút bất mãn với sự thiên vị của cha mẹ, nhưng thật lòng mà nói, tình cảm giữa cậu và anh trai vẫn rất tốt.
"Có chuyện gì vậy anh?"
Phương Hải vừa ngáp vừa bước ra khỏi cửa, Phương Xuyên nhìn thấy bộ dạng buồn ngủ của cậu thì không nhịn được bật cười khẽ:
"Tối qua ngủ không ngon à?"
"Đừng nhắc nữa, sau vụ rối loạn hôm qua, em phải ngồi làm bù đống bài tập, vốn dĩ ở trường cũng làm gần xong hết rồi."
Phương Hải không nhịn được bắt đầu than phiền, vừa ngẩng đầu lên thì liền bị Phương Xuyên dùng một quyển sách vỗ nhẹ vào trán.
"Nè, quyển sách anh mượn của em, giờ đem trả lại cho em nè."
Phương Hải đón lấy, nhìn qua thì thấy là một quyển tuyển tập đề Toán học. Cậu còn nhớ lúc cho anh trai mượn quyển này, hơn nửa số bài vẫn còn chưa làm xong. Vậy mà bây giờ nhìn lại, toàn bộ đều đã được hoàn thành, thậm chí còn có đánh dấu chỉnh tề.
"Anh à, em mới cho anh mượn quyển này chưa được một ngày mà? Vậy mà anh đã làm xong hết rồi?"
"... Ừ."
"Đồ Alpha trời đánh có thiên phú đáng ghét này!"
Phương Hải không nhịn được rêи ɾỉ. Dù cậu và Phương Xuyên học cùng khối, nhưng không cùng lớp. Phương Xuyên học ở lớp thực nghiệm A, lớp giỏi nhất trường, còn cậu thì ở lớp thực nghiệm B. Thành tích của Phương Hải vốn cũng đã thuộc top đầu, nhưng cho dù có cố gắng thế nào, cũng không thể vượt qua đám Alpha trong lớp A được.
Nhìn anh trai quay người rời đi trở về lớp, Phương Hải cũng xoay người quay lại lớp mình. Vừa bước vào cửa lớp, cậu đã thấy Bộ Cung Mộ trợn tròn mắt nhìn mình, Phương Hải lập tức dùng quyển tập Toán trong tay gõ nhẹ lên trán cậu ta.
"Nhìn cái gì nữa, người đi mất rồi."
"Tiểu Hải, giới thiệu anh cậu cho tớ với!"
"Cậu lại lên cơn mê trai à?"
Phương Hải hết cách đành ôm tập đề Toán trở lại chỗ ngồi, làm lơ ánh mắt si mê mơ mộng của Bộ Cung Mộ dành cho anh trai mình, rồi mở tập đề ra xem những bài tập mà Phương Xuyên đã làm cho cậu.
Dù sao anh trai cậu ưu tú như vậy, cậu cũng không thể để bị bỏ lại quá xa.
Khi Phương Hải cuối cùng cũng vượt qua một ngày học ở trường, đang chuẩn bị thu dọn cặp sách để cùng Phương Xuyên về nhà, thì bị cô chủ nhiệm gọi vào văn phòng.