Chương 2

Một mùi hương ngọt ngào, giống như vị chocolate, bất chợt tràn ngập khoang mũi Phương Hải. Cậu hít sâu một hơi để trấn tĩnh lại nhịp tim đang đập loạn. Nam sinh kia lúc này đã ngồi thụp xuống đất, hai chân kẹp chặt, không ngừng cọ xát vào nhau, sắc mặt đỏ bừng, ánh mắt mơ màng.

Phương Hải nhìn quanh một lượt. Vì trường của cậu là trường học hỗn hợp giữa Alpha và Beta, số lượng Beta chiếm đa số nên cậu nam sinh đang phát tình này hiển nhiên chỉ thu hút sự chú ý của vài người Beta xung quanh. Cũng may là chưa có Alpha nào bị kí©h thí©ɧ đến mức mất kiểm soát mà xông lên.

Phương Hải vội vã bước nhanh vài bước tới chỗ nam sinh đó, muốn dùng mùi hương của mình làm rối loạn cảm giác của những Alpha xung quanh. Cậu không do dự móc điện thoại ra, liên lạc với một thầy giáo Beta mà mình quen biết.

"Này thằng kia, biến đi!"

Cậu vừa mới đặt điện thoại xuống chưa được bao lâu, một mùi bạc hà cay nồng xen lẫn cảm giác lạnh lẽo bất ngờ ập tới từ phía sau. Phương Hải sững người trong vài giây, mồ hôi lạnh liền từ thái dương chảy dài xuống. Thật xui xẻo rằng, trước khi giáo viên đến, một Alpha đã xuất hiện.

Cậu chậm rãi quay đầu lại. Phía sau chính là bạn cùng lớp, Dịch Thanh. Ngày thường Dịch Thanh cư xử ôn hòa, chẳng giống một Alpha chút nào, nhưng giây phút này, hắn như thể không còn nhận ra Phương Hải nữa. Hơi thở dồn dập, ánh mắt hắn chỉ còn lại hình bóng của Omega kia. Có lẽ, trong đầu hắn lúc này chỉ nghĩ đến chuyện đè Omega đó xuống ngay tại chỗ.

Phương Hải bị khí thế mạnh mẽ của Alpha ấy ép đến mức không dám ngẩng đầu. Nhưng nếu cậu né ra vào lúc này, thì Omega kia sẽ bị ép kết hợp với một người hoàn toàn xa lạ, ngay trước mắt bao người. Với một Omega nhạy cảm yếu đuối, đó sẽ là một cú sốc tinh thần cực kỳ lớn.

"Phương Hải, tôi nói rồi, tránh ra."

Dường như Dịch Thanh cuối cùng cũng nhận ra Phương Hải. Hắn cố gắng kiềm chế, nhẫn nhịn lặp lại lời mình một lần nữa. Nhưng sự nhẫn nại đó, đáp lại chỉ là cái lắc đầu kiên quyết của Phương Hải.

"Điều luật số 315 trong Luật Liên minh quy định, nếu gặp tình huống Omega phát tình đột ngột, phải cố hết sức đảm bảo an toàn cho người đó. Đây là trách nhiệm của mỗi công dân."

Phương Hải run giọng nói. Trước mặt một Alpha mạnh mẽ như vậy, chỉ là một Beta bình thường, đến cả việc cử động chân cũng khó khăn vô cùng. Thế nhưng cậu vẫn cố ngẩng đầu lên, nỗ lực kéo dài thời gian cho Omega đang trong tình huống nguy cấp kia.

"Nóng quá."

Omega dường như sắp bị kỳ phát tình nuốt chửng. Cậu ta theo bản năng nghiêng người về phía Dịch Thanh, chậm rãi dịch chuyển. Lúc này, Phương Hải như thể đã trở thành chướng ngại duy nhất ngăn cách hai người họ.

Xung quanh, một số học sinh Beta đã bắt đầu nhanh chóng rời đi. Có người chạy về phía văn phòng giáo viên, cũng có vài người muốn xông lên kéo Omega kia đi, nhưng lại bị khí thế từ Dịch Thanh làm cho khϊếp sợ, chân bước loạng choạng, không biết nên tiến hay lùi.

"Phương Hải. Tôi nhắc lại lần cuối. Tránh ra!"