Không ngoài dự đoán, tay Phương Hải đã bị Trình Hàm nắm chặt.
Trình Hàm nheo mắt nhìn cậu giãy giụa trong vô vọng. Phương Hải muốn rút tay về, nhưng đối phương dù gì cũng là một Alpha, mà còn là loại Alpha ưu tú hàng đầu, cậu căn bản không có khả năng chống lại.
"Trình Hàm, buông tay."
Mạnh Thành giữ chặt cổ tay Trình Hàm rồi cau mày. Chính người bạn tốt suốt bốn năm nay, giờ lại trở nên xa lạ đến vậy khiến cậu ta không thể không thấy khó chịu. Trình Hàm hừ lạnh một tiếng rồi buông tay, thu lại áp lực Alpha đè nặng lên người Phương Hải. Mãi đến lúc đó, Phương Hải mới cảm thấy có thể hít thở như bình thường, cậu thở phào một hơi, mới phát hiện lưng mình đã ướt đẫm mồ hôi.
"Mạnh Thành, ra sân tập một trận đi."
Trình Hàm quay đầu, chẳng buồn liếc nhìn Phương Hải lấy một cái, ánh mắt hắn hướng thẳng về phía Mạnh Thành: "Cứ giao du với Beta mãi, sẽ chỉ khiến cậu ngày càng yếu đi. Chuyện này cậu cần phải hiểu rõ."
"Cậu khiến bạn tôi khó chịu như vậy, tôi cũng rất muốn dạy dỗ cậu một trận."
Mạnh Thành đỡ lấy Phương Hải, người cậu còn hơi run nhẹ rồi bảo: "Cậu chọn thời gian đi, tôi chấp nhận đấu."
"A Thành, không cần thiết đâu. So đo với loại người này chẳng khác nào như mấy học sinh tiểu học cãi nhau."
Phương Hải kéo tay Mạnh Thành, ánh mắt đầy khinh thường lướt qua Trình Hàm.
Bộ Cung Mộ chờ một lúc lâu vẫn không thấy ba người trở lại, vừa tính đi nhà vệ sinh tìm thử thì đã thấy cảnh hai người đang giằng co, còn Phương Hải thì bị kéo vào giữa trận bão táp đó.
Cậu đứng hình nhìn cảnh tượng trước mặt, thấy Phương Hải bị hai Alpha giành qua giật lại, chỉ cảm thấy thế giới quan của mình bị đảo lộn. Trong mắt Bộ Cung Mộ, đây chẳng khác nào... hai Alpha đang đánh nhau vì một Beta.
Không để ý đến bầu không khí nặng nề của mấy người kia, Bộ Cung Mộ nở nụ cười rồi bước đến vỗ vai Phương Hải:
"Tiểu Hải à, nói đi rửa tay một cái thôi mà, mười năm rồi còn chưa về đấy."
"À..." Lúc này Phương Hải mới bừng tỉnh, vừa rồi cậu còn mải dây dưa với hai Alpha kia, đến mức quên mất còn có người đang đợi mình. Cậu đẩy gọng kính cười xin lỗi, rồi nghe theo ánh mắt ra hiệu của Bộ Cung Mộ, đi trước trở lại chỗ ngồi.
"A Thành."
Đợi Phương Hải đi xa, Bộ Cung Mộ mới xoay người lại, nụ cười vừa rồi đã biến mất. Cậu hoàn toàn phớt lờ Trình Hàm, lạnh lùng nhìn Mạnh Thành cảnh cáo: "Giải quyết chuyện của cậu cho xong đi. Nếu không, đừng tới tìm tôi và Tiểu Hải nữa."
"Lão Bộ, tôi..."
Mạnh Thành định lên tiếng giải thích thì lại nghe Trình Hàm hừ lạnh một tiếng: "Chỉ là Beta mà cũng dám mạnh miệng như thế."
"A Thành."
Bộ Cung Mộ hoàn toàn không quan tâm đến áp lực từ Trình Hàm, chỉ liếc hắn một cái đầy khinh miệt, sau đó cậu tiếp tục nói với Mạnh Thành: "Hôm nay tôi và Tiểu Hải đi trước. Cuối cùng gặp lại cậu cũng chẳng có gì vui vẻ cả."
Nói rồi, cậu nhếch môi cười khẩy, xoay người rời đi.
Bộ Cung Mộ vốn không phải là Phương Hải. Dù đều là Beta, nhưng mỗi ngày cậu đều phải đối mặt với ông bố Alpha nghiêm khắc trong nhà, đến mức chẳng còn chút sợ hãi nào với cái gọi là "áp lực từ Alpha" nữa rồi.