Chương 10: Hắn khinh thường beta

Một lần trước cảm nhận được loại áp lực này, chính là vào lúc tin tức tố bùng nổ ở trường học, lần này dường như không mãnh liệt bằng lần trước, Phương Hải vừa khổ sở vừa cố gắng tự an ủi mình mà nghĩ vậy. Giờ cậu chỉ mới cử động chân, bước tới trước một bước thôi cũng đã cực kỳ khó khăn.

"Trình Hàm, cậu dừng tay cho tôi"

Một luồng tin tức tố mạnh mẽ khác bùng phát, khiến Phương Hải gần như nghẹt thở. Tuy cậu biết người bạn tốt của mình là muốn giúp mình, nhưng bị kẹp giữa hai luồng tin tức tố của hai Alpha, đúng là bước đi cũng khó.

May mà hai người kia còn biết điều mà phát tán tin tức tố ở góc khuất, chứ không thì hôm nay tiệm thịt nướng chắc bị hai người họ phá tan tành rồi. Dù sao nơi này cũng có rất nhiều khách, nhưng phần lớn đều là Beta.

Phương Hải cảm thấy, bản thân mình dưới sự áp chế của tin tức tố Alpha mà còn có thể nghĩ đông nghĩ tây, đúng là người phi thường trong giới Beta mà!

"Mạnh Thành, tôi thật sự không hiểu, tại sao cậu lại có thể thân thiết với hai Beta như vậy?"

Trình Hàm hừ lạnh một tiếng, sau khi khiến Phương Hải gần như không còn sức chống đỡ, hắn xoay người, ánh mắt hướng thẳng về phía Mạnh Thành.

Nghe xong câu này, Phương Hải liền hiểu, hóa ra hắn là kiểu Alpha tự cho mình là trung tâm đây mà.

"Trình Hàm, chuyện tôi không nói rõ với cậu rằng Tiểu Hải và lão Bộ là Beta, tôi thực sự xin lỗi. Ban đầu tôi nghĩ, bất kể giới tính của họ là gì, cậu cũng sẽ có thể chấp nhận được."

Giọng của Mạnh Thành mang theo vài phần thất vọng.

Còn Phương Hải, lúc này bị áp lực từ tin tức tố đè ép, bỗng cảm thấy cơ thể mình nhẹ đi rất nhiều. Cậu thử nhúc nhích chân, phát hiện mình đã có thể cử động lại. Dù vậy, cậu vẫn làm bộ như bị trấn áp không ngóc đầu dậy nổi, vốn dĩ định đè nén tính tò mò, nhưng "dưa" đã được bày ngay trước mắt, không ăn thì đúng là uổng.

"Dù gì bọn họ cũng là hai Beta, vốn chẳng hợp với chúng ta. Mạnh Thành, tôi nghĩ cậu nên hiểu điều đó."

Trình Hàm thở dài một tiếng.

"Họ chỉ là hai kẻ làm thuê mà thôi, không cùng một tầng lớp với chúng ta."

"Đừng nói nữa, Trình Hàm. Coi như là tôi sai, vì đã để cậu tiếp xúc với bọn họ."

Mạnh Thành chỉ khẽ lắc đầu, ánh mắt mang theo sự xa lạ lạnh nhạt đối với cái gọi là "sự vượt trội của Alpha".

"Chúng ta là người lãnh đạo, còn bọn họ chỉ là những kẻ đi làm thuê mà thôi."

"Làm thuê, làm thuê, cậu nhắc đi nhắc lại như thế, bộ cậu không thấy phiền à?"

Phương Hải cuối cùng cũng không nhịn nổi nữa. Cậu cảm nhận được áp lực trên người mình đã hoàn toàn biến mất, bèn siết chặt tay lại thành nắm đấm. Dù Alpha có tài năng vượt trội, cậu cũng không thể nhẫn nhịn nổi cái kiểu tự coi mình là nhất kia, nhất là khi người ta dám xem thường cậu ngay trước mặt cậu.

"Beta như cậu mà cũng dám phản kháng tôi?"

Trình Hàm nheo mắt, ánh mắt lạnh lẽo như đang đánh giá kẻ không biết tự lượng sức.

Ánh mắt coi thường ấy chọc giận Phương Hải. Cậu vốn chẳng phải loại người chỉ biết nhẫn nhịn, huống chi, bên cạnh cậu còn có Mạnh Thành, chính điều đó đã cho cậu thêm can đảm.

Áp lực đến từ Alpha khi không trong kỳ mẫn cảm, với Phương Hải mà nói, tuy vẫn đáng sợ, nhưng không đến mức không thể chống cự. Cậu siết chặt nắm đấm, nhắm thẳng cằm Trình Hàm, hung hăng đấm một cú thật mạnh.

"Bốp!"