Chương 1

Sau khi tắm rửa xong, Phương Hải vùi mình thật sâu vào tấm nệm mềm mại, hít một hơi thật dài.

Mãi đến khi mẹ đang đứng ngoài cửa gọi ăn cơm, cậu mới miễn cưỡng mà chậm rãi bò dậy, kéo cửa phòng ngủ ra, chân giẫm lên đôi dép mùa hè phát ra tiếng lạch cạch, lững thững đi ra ngoài.

Ngẩng đầu lên, cậu lập tức nhìn thấy anh trai Phương Xuyên đang ngồi ở vị trí chính giữa bàn ăn.

Cha ngồi ở bên cạnh đang cầm tờ báo đọc, thấy Phương Hải đi ra mới gấp báo lại, bỏ vào giỏ đựng báo bên cạnh.

Phương Hải chẳng hề ngạc nhiên khi thấy trước mặt mình chỉ có vài món ăn chay đơn giản, trong khi trước mặt anh trai Phương Xuyên lại là món sườn xào chua ngọt sở trường của mẹ.

Thỉnh thoảng, cha mẹ cũng sẽ hỏi han vài câu về chuyện học hành của cậu, nhưng phần lớn thời gian vẫn là quay sang quan tâm, trò chuyện thân thiết với Phương Xuyên.

Phương Hải không hề cảm thấy tủi thân, chỉ lặng lẽ ăn phần cơm của mình.

Cũng hết cách, ai bảo cậu, Phương Hải chỉ là một Beta bình thường, còn Phương Xuyên lại là Alpha duy nhất trong nhà.

"Con ăn xong rồi."

Sau khi ăn qua loa cho xong bữa, Phương Hải cũng chỉ khách sáo chào hỏi vài câu với mọi người, rồi lập tức quay trở lại phòng, hoàn toàn không có tâm trạng để nhìn ba người kia quây quần thân thiết bên nhau.

Thật ra, Phương Hải và Phương Xuyên đều là niềm vui bất ngờ của cha mẹ. Là một Beta, vốn dĩ khả năng sinh sản không cao. Việc mẹ sinh ra được một cặp song sinh đã là một kỳ tích, mà càng kỳ diệu hơn là trong hai đứa, người anh, Phương Xuyên lại là một Alpha. Điều này khiến tình cảm của ba mẹ nghiêng hẳn về phía anh trai là điều hoàn toàn dễ hiểu.

Dù vậy, Phương Hải cũng không cảm thấy có gì bất công. Có thể đôi lúc hơi bất mãn, nhưng cậu rất hiểu cho lựa chọn của cha mẹ.

Dù sao thì, trong xã hội này, Alpha, tầng lớp đứng đầu, luôn được yêu thích và ưu ái hơn những Beta bình thường như cậu.

Phương Hải cầm lấy cặp sách của mình, định tìm bài tập ra để làm, nhưng lục lọi thế nào cũng không thấy. Lúc này cậu mới nhớ ra, trong trận hỗn loạn buổi chiều, vở bài tập đã bị rơi xuống vũng nước rồi.

Không còn gì để viết, Phương Hải đành nằm không, buồn chán nhớ lại khung cảnh hỗn loạn khi ấy.

Lúc đó, trời vừa tạnh mưa, không khí mát lạnh dễ chịu. Phương Hải xách cặp, đi trên con đường trong khuôn viên trường, đang tìm đường tới phòng học để học tiết tiếp theo. Trên đường đi, cậu phát hiện một nam sinh cách mình không xa đột nhiên khom người xuống. Ban đầu, Phương Hải cứ tưởng đối phương bị khó chịu trong người, đang định bước tới hỏi thăm thì bất ngờ một mùi hương ngọt ngào đột ngột lan đến, lướt ngang mũi cậu.