Ngô Phổ không sợ màn ảnh, cũng không ngại livestream.
Thấy Trương Chính Hào lẩm bẩm ở cạnh, Ngô Phổ vỗ vai cậu ta nói: “Tôi muốn livestream để tạo danh tiếng cho bảo tàng, cậu có ngại lên livestream không? Cũng giống như lúc nãy thôi, cậu thấy cái gì đáng giá thì nói với tôi hai ba câu là được, xem như là phổ cập kiến thức khảo cổ cho người xem.”
Trương Chính Hào đồng ý ngay lập tức: “Không sao cả, livestream kiểu gì, cầm gậy đi quanh giống mấy tóp tóp ơ à?”
Ngô Phổ nói nhảm: “Bây giờ nhiều cách livestream tiên tiến hơn rồi, ai còn cầm gậy selfie nữa? Chúng ta xem gần đây có chỗ nào ăn trưa không, thuận tiện để tôi nói chuyện hợp tác với bên livestream, bàn xong thì tôi kêu người đưa máy bay không người lái đến, trực tiếp dùng máy bay không người lái livestream với chúng ta.”
Trương Chính Hào không nghi ngờ anh, nghe bảo có máy bay không người lái livestream thì xoa tay hằm hè: “Vậy tôi phải thể hiện thật tốt mới được! Lão Tứ yên tâm, tôi giỏi chuyện nói huyên thuyên lắm, sẽ không để buổi livestream bị chán.”
Chỉ trong một bữa cơm, Ngô Phổ đã bàn hợp tác xong với bên livestream, đối phương cũng đồng ý thử đẩy đề cử một chút.
Đối với người mới chưa kí hợp đồng, việc chấp nhận cho thử đề cử như vậy là chuyện khó găp, chủ yếu là do năm trước Ngô Phổ đại diễn hệ bàn hợp tác với bên livestream về hoạt đồng của trường, vừa hay lúc đó giúp quản lí bên đó vượt qua kì kiểm tra để thăng chức, thế nên đối phương đồng ý trả ơn nghĩa này cho anh.
“Nếu như cậu muốn kí hợp đồng, nhớ nói với tôi đầu tiên.” Bên kia kiểm tra đối chiếu tài khoản của Ngô Phổ xong, còn đặc biệt dặn dò anh một câu.
Đối phương rất xem trọng Ngô Phổ, cậu trai này có đầu óc linh hoạt, làm việc rất đáng tin, hoàn toàn không giống một sinh viên đang học đại học. Chỉ là Ngô Phổ không định phát triển trên mảng livestream, nếu không đã cố gắng mời Ngô Phổ vào công ty của họ!
Không ngờ chỉ mới một năm, trời đất thay đổi, Ngô Phổ đột nhiên đại diện một bảo tàng đã đóng cửa lâu năm đến bàn hợp tác với hắn.
Việc này vốn dĩ phải dành cho người mới có tiềm lực, hắn đưa Ngô Phổ lên cũng không tính là việc riêng, cho nên chỉ nói một câu thôi.
“Cảm ơn, hiện tại bên này đang trong giai đoạn thử nghiệm, đợi sau khi mở quán, chúng em sẽ suy xét đến việc hợp tác sâu hơn.” Ngô Phổ cười đồng ý.
Đợi Ngô Phổ kết thúc cuộc gọi, Trương Chính Hào vuốt cái bụng tròn xoe, cảm thán: “Lúc trước tôi còn khó hiểu cái đầu óc kiếm tiền này của cậu đâu ra, bây giờ mới biết là gen của người giàu nhất.”
Ngô Phổ không để ý đến cậu ta, chậm chạp uống một ngụm nước.