Nhà họ Ngô có đôi vợ chồng công nhân vô cùng bình thường, ba Ngô là quân nhân xuất ngũ làm cảnh sát hình sự, mẹ Ngô là giáo viên nhân dân, Ngô Phổ từ bé đã được cha mẹ dạy dỗ nên đã leo cây đào tổ chim, còn hay nói dối người khác đủ kiểu.
Đúng với câu cái tốt không học, chỉ học thói xấu!
Mà học nhanh lắm.
Ngô Phổ chính trực đang hưởng thụ kì nghỉ hè cuối cùng của đại học, Ngô Phổ mới từ trường về nhà, mỗi ngày ăn kem, mặc áo ba lỗ và quần đùi ngồi bắt chéo chân ở trong sân chơi điện thoại với ba Ngô.
Ba Ngô làm cảnh sát hình sự hơn nửa đời người, năm trước đổi sang làm ở văn phòng vì bị thương.
Ông không cam lòng ở yên trong văn phòng, cho nên bắt con trai dành thời gian dạy ông chơi mấy trò của lứa trẻ, còn đang tính tham gia lớp học để chuyển sang phòng thông tin, như vậy ông lại có thể tham gia vào các vụ án.
Bây giờ dù làm gì thì có công nghệ thông tin đều tra được cả.
Người lạc hậu sẽ bị đào thải, đây là câu nói chí lí theo thời gian.
Cho nên lần này Ngô Phổ nghỉ hè, ba Ngô bảo Ngô Phổ hướng dẫn ông chơi trò chơi bắn tỉa mới ra mắt, để ông giải nghiện.
Ông không tin, ông bắn súng thật chuẩn vậy mà không chơi được mấy trò bắn tỉa trên điện thoại này!
Vì vậy hai ba con ngậm kem nằm trên ghế tạo nhóm bắn phá toàn bộ yêu ma quỷ quái trong game.
Ba Ngô ăn hết cây kem, cũng thuận lợi đánh xong ván game.
Ông ngồi dậy ném cây tre vào thùng rác, nhịn không được mà than thở với Ngô Phổ: “Không phải con có thiên phú lắm à? Sao đi học lịch sử làm gì? Lúc trước con nên kế thừa nghề của ba!”
Ngô Phổ cúi đầu nhìn áo ba lỗ và quần đùi của mình, chậm chạp nói, “Không phải con kế thừa rồi à?”
Ba Ngô: “...”
Ba Ngô nằm ngửa lên ghế, than thở: “Học lịch sử thì làm gì? Cho dù học lên thạc sĩ, học lên tiến sĩ thì cũng phải làm giáo viên như mẹ con còn gì? Với cái nết của con mà đi vào trường dạy cho trẻ con thì sao được, con chọn ngành này có phải là sai không?”
Ngô Phổ lắc đầu: “Cảm thấy hứng thú nên học thôi, làm gì có sai hay không ạ? Lời này của ba thể hiện sự kì thị với ngành nghề, là một nhân viên chính phủ, ba không nên nói vậy, đợi mẹ về con bảo mẹ xóa nạn mù chữ cho ba.”
Ba Ngô đang muốn nói gì thì mẹ Ngô Trần Tú Phương vừa đi vào, vừa phê bình: “Mẹ nói hai cha con, cửa chưa đóng mà ngồi cái tướng như kia, sợ người ta không biết nhà mình có hai ông tướng à?”
Ngô Phổ nói: “Nơi này mát mà mẹ, mẹ cũng ngồi nghỉ một chút, con làm việc thay mẹ. Yên tâm, cơm chín rồi, canh cũng hầm được thời gian rồi, thịt cũng đã nêm nếm, chỉ chờ mẹ về rồi xào một chút, không cần mẹ vào bếp đâu.”
Trần Tú Phương được Ngô Phổ dỗ đến mức vui vẻ, lại liếc nhìn ba Ngô một cái: “Ông tự nhìn mình đi, lúc trước bận thì thôi, bây giờ làm việc văn phòng cũng không thấy ông nấu bữa nào cho tôi. May mà con trai về rồi, tôi mới có thể ăn cơm nóng khi vừa về tới nhà.”
Ba Ngô tranh cãi: “Trời nóng vậy còn ăn cơm nóng làm gì? Mặc dù tôi chuyển sang làm văn phòng, nhưng tôi vẫn phải đi học thứ mới à? Vẫn bận như cũ thôi.”
Ngô Phổ biết điều không tham gia vào cuộc tranh cãi nhỏ của ba mẹ, xoay người vào bếp nấu hai món mặn một món chay, cùng với tô canh, nói chung không quá nhiều nhưng vừa đủ cho một nhà ba người ăn.
Quan trọng nhất là Ngô Phổ nấu cơm khá ngon, nguyên liệu bình thường nhưng có thể nấu thành món ăn như ở nhà hàng.
Cái này là do khi còn bé ba mẹ bận việc, Ngô Phổ một mình giải quyết ba bữa, dần đà tự học thành tài.
Từ bé anh đã thông minh, học cái gì cũng nhanh, cũng thích đi mò học cái mới, nếu không phải sân nhà nhỏ thì anh đã học được kĩ năng trồng rau rồi!