Những miếng gà vốn chiên dầu chưa tới mà muối cũng ít, sau khi đảo lại được nhuộm màu vàng nâu, gia vị ngấm đều tỏa hương thêm chút ớt nhỏ đúng độ như vẽ mắt cho rồng.
Vừa gắp một miếng bỏ vào miệng, cơn đói của Mạnh Sướиɠ bùng nổ cùng lúc với sự thèm ăn.
Cậu ấy lại gắp một miếng măng tây, sau hai lần xào măng tây rất đậm đà, vẫn giữ được vị ngọt của rau và hòa quyện làm giảm bớt cảm giác dầu mỡ.
“Tê...” nhai được vài miếng vị cay của ớt mới bùng lên, tuy cho không nhiều chủ yếu để dậy hương nhưng với Mạnh Sướиɠ là một người miền Nam thì cũng đã đủ cay.
Vị ớt này hình như cũng khác loại cậu từng ăn, so với ớt thường còn thơm hơn, nói một cách có phần “trẻ trâu” thì đây là loại ớt có linh hồn!
Nhưng càng cay lại càng muốn ăn, vị cay kí©h thí©ɧ khiến miệng Mạnh Sướиɠ tiết ra một lượng nước bọt lớn, hai má nóng bừng và trán toát mồ hôi. Cậu ấy thở hổn hển mấy hơi lại tiếc không muốn bỏ qua mùi vị này, chỉ có thể húp từng thìa cơm thừa đã không còn ngon lành lắm để giảm bớt cảm giác cay.
Đợi đến khi Mạnh Sướиɠ ăn hết nửa bát cơm ngẩng đầu lên lần nữa thì mới phát hiện anh chàng đẹp trai kia chẳng biết đã đi đâu mất rồi, chắc là cũng đang cùng người khác ra ngoài cuốc đất, dù sao anh ấy nói mình là người của nhà ăn số 1 mà... Khoan đã.
Lúc này Mạnh Sướиɠ bỗng chốc bừng tỉnh, người của nhà ăn số 1? Đúng rồi, món này là của nhà ăn số 1 nấu đó!
Mạnh Sướиɠ gần như ngây ra, chụp ngay một tấm ảnh nửa đĩa thức ăn còn lại gửi lên nhóm lớp: [Các đồng chí, tôi đang ở nhà ăn số 1, có một anh đẹp trai xào cho tôi một đĩa đồ ăn từ thức ăn thừa, ngon cực!]
Ngay lập tức, nhóm chat hiện ra hàng loạt tin trả lời.
[Ha ha.]
[Ha ha...]
[Ha ha!]
Sau khi Thôi Tê Triều nhậm chức, cậu tiến hành kiểm tra cả kho lạnh. Với chất lượng của nhà cung ứng cậu thật ra không mấy hài lòng nhưng tạm thời cũng đành chịu vì ít ra vẫn còn tươi mới.
Việc thu mua của nhà ăn C đại được chia làm hai loại: Thu mua số lượng lớn như gạo, bột, dầu... thì nhà cung ứng phải được C đại phê duyệt; còn thu mua số lượng nhỏ thì có thể tự do mua.
“À đúng rồi, thêm một hạng mục vào đơn đặt hàng, mua một lô hạt giống.” Thôi Tê Triều nói. Có một số loại rau không thể tự lưu giống nên bắt buộc phải mua hạt. Vừa mới gieo xong ớt trong nhà ăn cậu đã lên kế hoạch mở rộng những khu vực khác.
Lúc tới đây cậu có trồng thử ít ớt trong chậu nên đã quen thuộc với đặc tính của ớt thời điểm này vì thế ngoài nhà ăn cũng đã trồng đầy ớt. Nhưng một khi từng bước mở rộng “lãnh thổ” chắc chắn phải phong phú thêm giống loài.
Nhân viên thu mua Tiểu Tào nghi hoặc hỏi: “Mua hạt giống? Thôi tổng, mua hạt giống để làm gì vậy?”
“Có ích.” Thôi Tê Triều đáp: “Cải xanh, rau chân vịt, tề thái, đậu bắp, cần thơm, rau muống và đậu đũa... mỗi loại lấy ba mươi cân hạt giống.”
Tiểu Tào mới quen ông chủ này được mấy ngày nên vẫn còn chút e dè, không dám hỏi thêm mà chỉ gật đầu ghi lại.
Ra khỏi kho lạnh Thôi Tê Triều thấy một công nhân tạp vụ đang bế một con mèo con lông loang trắng đen liền liếc thêm một cái.
Vì vừa xem qua quá nhiều rau củ chất lượng kém hơn ý mình nên vẻ mặt Thôi Tê Triều có chút trầm, công nhân tạp vụ tưởng cậu sợ ảnh hưởng vệ sinh liền vội giải thích: “Thôi tổng, đây là mèo con ở siêu thị trường sinh ra, đã được tẩy giun, nói là cho chúng ta một con.”
Sắc mặt Thôi Tê Triều dịu lại nói: “Đưa tôi xem nào. Con này còn nhỏ, chưa làm việc được. Tôi trước đây từng huấn luyện mèo.”
Công nhân không hiểu mèo huấn luyện thế nào, nhưng cũng hiểu ý mà cười nói:
“Đúng vậy, mới hai tháng thôi. Thôi tổng muốn mang về nuôi trước không?”
“Được.” Thôi Tê Triều đón mèo con, nâng trên tay xem xét. Mèo có pha chút máu mèo lông dài, lông bán dài dựng bông nhất là phần lông ở má dài hơn, khuôn mặt tròn xoe và ánh mắt linh động vô cùng. Có lẽ do Thôi Tê Triều liên tưởng, ánh mắt con mèo như chứa đựng cảm xúc con người như đang quan sát cậu.
Trước đây Thôi Tê Triều từng nuôi một con “mèo chăn cừu” rất thông minh và thân thiện với con người, còn biết trông nhà giúp chủ quản lý các con vật khác. Con mèo đó được dung hợp đặc tính gen của chó chăn cừu.
Cậu nhớ mang máng rằng công nghệ này được phát minh từ thế kỷ 21–22. Con mèo này to hơn mèo cùng lứa lại rất thích quan sát con người nên chắc cũng thuộc loại “mèo chăn cừu”, chỉ cần huấn luyện một chút là có thể trở thành bạn tốt của con người.
Về đến nơi thuê gần trường, Thôi Tê Triều trên tay đã có thêm một con mèo, tùy tiện đặt tên nó là “Tiểu Bạch”, rồi vào bếp luộc ít ức gà, xé nhỏ đút cho nó ăn, vừa cho ăn vừa gọi tên.
“Tiểu Bạch, ngồi.” Thôi Tê Triều làm động tác ra hiệu, đồng thời nâng thức ăn lên cao.
Tiểu Bạch ngẩng đầu nhìn cậu, không động đậy.
Thôi Tê Triều đưa tay ấn nhẹ phần mông mèo nhưng Tiểu Bạch vẫn bất động như núi.
Mấy lần sau cũng thế, Thôi Tê Triều hơi nghi hoặc: “Tiểu Bạch, mày đúng là mèo chứ? Sao dạy mấy lần vẫn không học nổi một khẩu lệnh đơn giản.”