Chương 8

“Chào em.” Thôi Tê Triều một lòng mượn nhà ăn để trồng trọt nhưng dù sao cũng nhớ nhiệm vụ chính của nhà ăn là phục vụ ăn uống cho thầy trò của trường. Cậu nhìn sinh viên kia một cái: “Bây giờ đã hết giờ phục vụ rồi.”

“À, vâng...” Mạnh Sướиɠ ngượng ngùng nói: “Thầy ơi, em mải đọc sách muộn quá nên muốn xem còn cơm canh thừa không.”

Thôi Tê Triều hơi nghi ngờ liếc cậu ấy một cái: “Tôi không phải thầy giáo.”

Mạnh Sướиɠ càng xấu hổ hơn. Bộ dạng áo vest chỉnh tề, khí chất nghiêm trang của Thôi Tê Triều lại ở trong khuôn viên trường lâu như vậy, ấn tượng đầu tiên khiến cậu ấy tưởng đây là thầy giáo, nếu không phải nhìn thấy tuổi còn trẻ thì cậu ấy còn định gọi là “giáo sư” nữa. “Xin lỗi nhé, em cứ tưởng anh là giáo viên của trường em.”

“Tôi là người của nhà ăn số 1.” Thôi Tê Triều thản nhiên nói.

“...” Mạnh Sướиɠ nghĩ thầm, người của nhà ăn số 1 á? Ý gì đây, nhà ăn số 1 vì cạnh tranh với nhà ăn số 4 để thu hút sinh viên mà thuê hẳn người mẫu về à?

Lúc này nhân viên nhà ăn ai cũng bận, Thôi Tê Triều nói: “Em đợi một chút, tôi đi xem còn gì ăn được không, hâm nóng cho em.”

Mạnh Sướиɠ cười khổ: “Được ạ.”

Đến giờ phút này cậu ấy hoàn toàn tin rằng anh chàng đẹp trai này là người của nhà ăn số 1 vì chỉ có người nhà ăn số 1 mới có năng lực gom tất cả nguyên liệu thừa lại xào thành một món như thế này!

...

Bình thường Thôi Tê Triều hứng lên sẽ bỏ qua máy chế biến trong bếp mà tự mình xuống tay nấu vài món nhưng đồ ăn ở đây thì cậu không phải món nào cũng quen, chỉ là mấy hôm nay cậu đã quen với dụng cụ bếp núc ở đây.

Giờ này cơm thừa canh cặn đều đã xử lý xong, chỉ còn mấy cái đùi gà rán và ít măng tây xào.

Thôi Tê Triều nhìn chỗ thức ăn thừa một lúc, có chút suy nghĩ. Từ sau khi huyết mạch thức tỉnh, sự nhạy cảm của cậu với đồ ăn cũng tăng cao và khả năng tính toán không chỉ thể hiện ở quy mô trồng trọt mà cả với hương vị cũng có cân nhắc trong lòng.

Qua bao thế hệ cải thiện gieo trồng thì khẩu vị luôn là tiêu chuẩn quan trọng.

Cậu nếm thử đùi gà rán và măng tây xào và trong lòng đã có quyết định, cậu lột bỏ lớp da chiên giòn của đùi gà mà cắt thành hạt lựu. Măng tây ban đầu chỉ được xào to lửa đến tầm bảy phần chín mà dầu cũng quá nhiều, trong mắt Thôi Tê Triều toàn là khuyết điểm.

Cậu đun nóng dầu phi thơm hành gừng rồi cho đùi gà và măng tây vào đảo lại, lại hái vài quả ớt nhỏ từ chậu kiểng cắt nhỏ rồi rắc vào.

Nhờ sự cảm nhận và khả năng kiểm soát nguyên liệu tinh tế, món măng tây xào gà sau khi đảo lại được bày ra đĩa, dưới đáy chỉ còn một lớp dầu mỏng trên nguyên liệu, còn phần lòng đĩa thì trắng tinh. Gà xào vàng nâu, măng tây trắng ngà xen chút vàng, ớt đỏ tươi, hành xanh và gừng vàng khiến một món ăn gia đình đơn giản trông rực rỡ bắt mắt, không hề có vẻ ngấy dầu mà trái lại vô cùng thanh đạm.

Sự thanh đạm này đến từ sự khống chế tinh vi: Dầu, gia vị, lửa đều được nắm đúng lúc. So với tay nghề của đầu bếp lão luyện thì cách nấu của Thôi Tê Triều có phần đơn giản nhưng với món ăn kiểu nhà ăn thế này thì lại vừa vặn, thậm chí vô cùng thích hợp.

Cậu lại múc một bát cơm đồng thời thầm khinh bỉ liếc bát cơm một cái mà miễn cưỡng đặt cùng lên khay rồi mang ra cho cậu sinh viên kia.

...

Vì tư thế ngồi, Mạnh Sướиɠ chưa nhìn thấy món ăn đã ngửi thấy một mùi thơm nồng khiến người ta thèm cơm.

Thông thường, đồ ăn nhà ăn số 1 hoặc là nhạt nhẽo hoặc là kỳ quái, thỉnh thoảng mới có món bình thường. Loại mùi thơm “kí©h thí©ɧ vị giác” thế này khiến Mạnh Sướиɠ hoài nghi khứu giác mình có vấn đề.

Thôi Tê Triều đặt khay cơm xuống: “Em ăn được cay chứ? Tôi có cho thêm ít ớt để dậy mùi.”

Hèn gì trong mùi thơm có chút hăng hăng, nước bọt Mạnh Sướиɠ bắt đầu tiết ra dữ dội, cậu ấy vô thức gật đầu rồi gắp thử vài miếng gà xào.