Chương 6

Lâm Lâm sắp nghẹt thở: “Tôi còn tưởng là gian lận hợp đồng chứ! Không phải anh ta thức tỉnh huyết mạch cao cấp của Tam Hoàng Ngũ Đế sao!”

Cấp dưới: “Ờ... nghe nói, Thôi tiên sinh thức tỉnh huyết mạch của Viêm Đế Thần Nông, nhưng đến giờ mới chỉ biểu hiện ra ý thức trồng trọt thôi...”

Lâm Lâm: ...

Cấp dưới: “Luật sư của anh ấy nói, hiện nay dân số bùng nổ mà diện tích đất canh tác bình quân đầu người lại quá ít, vì thế thế giới ảo trở thành nơi tốt nhất để thỏa mãn nhu cầu trồng trọt. Sếp à, chi phí xây dựng thế giới ảo cao như vậy, giờ mà hủy ngang thì không đáng hơn nữa chúng ta còn ký hợp đồng dài hạn nữa... liệu có lỗ không...”

Lâm Lâm: ...

Tuy đã có lời hứa hẹn từ chú Thôi nhưng một số công việc Thôi Tê Triều vẫn phải tự mình làm, chẳng hạn như đăng ký công ty, xin giấy phép kinh doanh và các thủ tục khác như chuẩn bị hồ sơ và phương án đấu thầu nhà ăn.

Về mặt nhân sự, chú Thôi đã nhắc trước là nhân viên của nhà ăn trước đây đều ký hợp đồng với công ty. Nếu cậu muốn tham gia đấu thầu thì hoàn toàn có thể nhờ ông ấy giúp liên hệ, trực tiếp thuê lại nhân viên cũ như vậy sẽ đỡ rắc rối hơn nhiều.

Thôi Tê Triều còn chưa hiểu rõ lắm về nơi này, đương nhiên đồng ý.

Cậu đang kiểm kê số vốn ban đầu của mình. Nhờ vào hệ thống phân loại và thiết lập dành riêng trong thế giới ảo này mà tài khoản của cậu có đủ ngân sách để duy trì hoạt động giai đoạn đầu. Đợi đến khi nhà ăn đi vào hoạt động thì sẽ còn có lợi nhuận nữa.

Nhà ăn của Đại học C không phục vụ bên ngoài và cũng nghiêm cấm thu tiền mặt. Học sinh và giáo viên đều dùng thẻ trường để thanh toán nên đến cuối tháng mới đối soát với phòng tài vụ.

Tất nhiên, mấy điều này với Thôi Tê Triều không quan trọng bằng việc cậu đang chăm chú xem bản thiết kế tổng thể của Nhà ăn số 1.

Nhà ăn số 1 nằm giữa hai dãy ký túc xá sinh viên, một mặt giáp đường và một mặt tựa vào ngọn đồi nhỏ trong khuôn viên trường và trên đó còn có công viên cho sinh viên dạo chơi nghỉ ngơi.

Tòa nhà nhà ăn cao năm tầng, bao gồm cả một tầng hầm dưới đất nơi đó bố trí nhà bếp, kho lạnh, các phòng sơ chế, gia công v.v... Tầng một, hai và bốn là khu vực ăn uống, ngoài ra còn có nhà bếp phụ, văn phòng, phòng họp. Tổng diện tích xây dựng lên đến vài nghìn mét vuông.

Thôi Tê Triều tạm thấy hài lòng với điều đó nhưng cậu lại càng chú ý hơn đến toàn bộ khuôn viên trường.

Nơi cậu từng sống, con người rất hiếm có không gian hoạt động rộng lớn như vậy, vì thế công nghệ thế giới ảo từ lâu đã được coi là hướng phát triển tương lai của nhân loại. Có thể, khi công nghệ này hoàn thiện hơn thì nó sẽ bước vào từng nhà từng ngóc ngách và trở nên phổ biến với mọi người.

Thôi Tê Triều vừa nhìn vừa cảm thấy cơ thể như sôi sục, huyết mạch truyền thừa từ Đế vương thượng cổ sau khi thức tỉnh khiến cậu khí thế bức người, rất muốn... trồng gì đó để ăn!

...

Công ty LJJ thực ra cũng đã tính toán cho Thôi Tê Triều khá kỹ. Bề ngoài không sắp đặt kịch bản cho cậu nhưng lại chọn thời điểm sau khi mùa tuyển sinh kết thúc mới để chú Thôi xuất hiện hỗ trợ.

Dù sao thì “tự nhiên” vẫn luôn có phong cách thời thượng hơn.

Ai mà ngờ được, Thôi Tê Triều lại dùng cái “tự nhiên” được cấp cho mình đó để... thầu nhà ăn! Chỉ với chuyện này thôi, Lâm Lâm nghĩ thôi cũng đủ tức đến nôn ra tám lạng máu.

Có được hậu thuẫn mạnh mẽ từ chú Thôi, không nghi ngờ gì Thôi Tê Triều đã trúng thầu và trở thành người điều hành dự án nhà ăn số 1 của trường Đại học C. Dụng cụ, thực phẩm còn sót lại của người tiền nhiệm đều đã được sang nhượng lại cho cậu.

Khi toàn thể nhân viên nhà ăn số 1 thấy Thôi Tê Triều bước vào, trên tay còn bưng theo một chậu cây ớt nhỏ đã kết trái, ai nấy đều lộ ra vẻ mơ hồ khó hiểu.