Chương 5

“Vị Chi Lâm” nổi danh với các món cay nồng kiểu Tứ Xuyên, gần đây nổi như cồn và làm marketing online rầm rộ. Giờ đã mở chi nhánh tại khu đại học đông sinh viên nhất Nam Hải. Dù còn chưa đến ngày khai giảng nhưng lượng người đổ về đã đông nghịt, nghe nói phải xếp hàng lấy số trước hai, ba tiếng đồng hồ mới có chỗ.

Sự đối lập ấy khiến Mạnh Sướиɠ người đã cạn sạch tiền sinh hoạt suýt khóc: “Cậu...”

“Giữ gìn sức khỏe nhé! Tôi sẽ gói phần dư về cho cậu làm bữa tối... nếu tôi còn dư và cậu còn ăn nổi!” Người bạn nói xong liền chuồn mất.

Thôi Tê Triều mặc một bộ vest ba lớp màu tối, phẳng phiu chỉnh tề mà trong lòng ôm chậu cây giống cao chừng mười phân. Ngồi trên xe cùng hiệu trưởng Thôi vòng quanh khuôn viên Đại học C một vòng, ánh mắt hắn vẫn luôn dán chặt vào các bãi cỏ và hầu như chẳng quan tâm đến ánh mắt lo lắng của chú mình.

Biết bao nhiêu đất trống... Thật sự muốn... Muốn có hết...

Rồi trồng đầy.

“Tê Triều...” Hiệu trưởng Thôi chau mày, đầy âu lo: “Con thật sự muốn tham gia thầu nhà ăn à? Chú không hiểu nổi, hay là hồi học ở nước ngoài con bị áp lực quá lớn?”

Khi ông ấy đọc đến bốn chữ “thầu nhà ăn” thì giọng điệu càng lúc càng kỳ lạ, làm sao cũng không thể liên hệ nổi chuyện đó với đứa cháu đĩnh đạc của mình.

Thôi Tê Triều “ừm” một tiếng, không phủ nhận cũng không khẳng định: “Xem như thư giãn đi.”

Hiệu trưởng Thôi hơi dịu lại, liếc chậu cây cậu ôm: “Miễn là con biết tự điều chỉnh là được, chú không nói gì thêm. Quan trọng nhất vẫn là sức khỏe. Chú không sợ con thiếu ý chí, chỉ sợ cơ thể không chống đỡ nổi.”

Ông ấy có thể chắc chắn, ban nãy mình đã thấy được... dã tâm trong mắt đứa cháu, tuy không rõ thứ ấy đến từ đâu.

“Cảm ơn chú. Vậy chuyện thầu nhà ăn...” Thôi Tê Triều nhìn sang.

Hiệu trưởng Thôi không do dự: “Chiều nay con cứ đến xem chỗ ở trước đã, có hợp không.”

“Cảm ơn chú.” Lúc này Thôi Tê Triều mới nở nụ cười gương mặt chẳng khác nào bản gốc, chỉ là không còn quầng thâm và đôi mắt sáng ngời hơn. Đôi mày, ngũ quan như tranh thủy mặc khẽ cong như liễu rủ bên trăng xuân.

Nghe nói công ty LJJ khi thiết lập thế giới ảo đã tham khảo lượng lớn dữ liệu thực tế và trong đó có cả cơ sở dữ liệu khuôn mặt thật được mua với giá cao. Giờ đối diện với sự quan tâm chân thành từ chú mình, Thôi Tê Triều mới thật sự tin vào điều đó.

“Chú chỉ có mỗi mình con là cháu trai, khách sáo gì chứ.” Hiệu trưởng Thôi thuận miệng hỏi: “À mà, cái cây con ôm là hoa gì thế?”

“Ớt.” Thôi Tê Triều đáp.

“... Hả?” Hiệu trưởng Thôi đơ người.

Thôi Tê Triều lại cúi xuống nhìn kỹ: “Thuộc họ cà, thường gọi là ớt chỉ thiên.”

“???” Hiệu trưởng Thôi không thốt nên lời.

Công ty LJJ

Lâm Lâm nhìn cấp dưới với ánh mắt trống rỗng, hỏi như không tin vào tai mình: “Cậu vừa nói gì? Nói lại lần nữa?”

Cấp dưới lập tức báo cáo: “Thôi tiên sinh không làm giáo viên, cũng không làm sinh viên mà tham gia vào đợt mở thầu nhà ăn của Đại học C.”

Lâm Lâm bật dậy như lò xo: “Anh ta không phải đã xem kỹ tư liệu rồi sao? Đây là phân loại ‘học đường’ đấy, không phải ‘ẩm thực’! Mà cho dù là ẩm thực đi chăng nữa thì có ai lấy nhà ăn trường học làm điểm khởi đầu bao giờ!”

Mọi người xem chương trình về trường học là để xem cuộc sống học đường kia mà! Dù là mối tình cấm kỵ giữa thầy và trò, hay chuyện yêu đương ngây thơ thú vị giữa các bạn sinh viên thì nhà ăn chỉ nên là bối cảnh phụ không mấy quan trọng mới đúng chứ?

Huống hồ nói về chương trình ẩm thực thì từ món ăn gia đình, món riêng tư, tiệc xa hoa cho đến sinh tồn nơi hoang dã đều là những chủ đề đầy triển vọng. Còn vận hành nhà ăn trường học thì tính là gì chứ?

Cho dù sau này có để Thôi Tê Triều yêu đương với ai đi nữa thì đẳng cấp của chương trình này cũng đã tụt dốc thảm hại. Một chương trình như vậy phát sóng trên kênh học đường thì liệu có bị khán giả ném đá không đây?

Không phải chứ... Đẹp trai cũng không thể tùy tiện làm vậy được!

Cấp dưới cúi đầu nói: “Nhưng luật sư của anh ta cũng xác nhận rồi, hành vi này không vi phạm nội dung hợp đồng. Anh ta thực sự đã nhập học, mà chúng ta cũng không có quyền can thiệp vào việc này.”