Chương 4

Sau thời gian ngắn thích ứng, Thôi Tê Triều đi đến bên cửa sổ mà nghịch nghịch chậu hoa giả đặt trên bệ rồi cầm điện thoại của thời đại này lên mà tìm đến mục danh bạ, bấm vào liên hệ mang tên “chú”.

“Alô, chú à? Con là Thôi Tê Triều.”

Đầu dây bên kia là giọng nói hòa ái của hiệu trưởng họ Thôi: “Ồ, là Tê Triều à? Chú còn đang tính gọi con đây, định rủ con qua nhà ăn bữa cơm nhân dịp mới về nước, ai ngờ con lại gọi cho chú trước. Sao rồi, con với ba con bàn tính xong định phát triển ở đâu chưa?”

Thôi Tê Triều chậm rãi rút đám hoa giả ra khỏi chậu, tuy hoa là đồ giả nhưng đất lại là đất thật. Có điều chất đất khá thường và độ ẩm cũng kém. Cậu nói: “Chú à, con đang tính sẽ ở lại trong nước và làm việc trong môi trường đại học một thời gian.”

Hiệu trưởng Thôi “ồ” lên một tiếng, nhưng vì tin tưởng đứa cháu nên ông ấy nhanh chóng nói: “Ha ha, gọi cho chú là muốn vào học ở Đại học C đấy à? Tuy mùa tuyển sinh đã kết thúc nhưng vẫn có thể kích hoạt kênh đặc biệt.”

Thôi Tê Triều tiện tay đặt bông hoa giả sang bên mà vào bếp lấy một quả ớt, chọn quả to nhất rồi cắt ra: “Chú à, con không định đi học.”

Hiệu trưởng Thôi liền đổi giọng: “Vậy chẳng lẽ muốn giảng dạy? Cũng không phải không được, nhưng chú không hiểu lắm...”

Thôi Tê Triều cắt lời ông ấy mà điềm đạm nói: “Con nghe nói mấy nhà ăn của Đại học C sắp mở thầu lại?”

Tay cậu vẫn không ngừng, lựa ra những hạt ớt chắc khỏe rồi đem ra phơi dưới nắng.

So với dáng vẻ ung dung của Thôi Tê Triều, hiệu trưởng Thôi thì rơi vào trạng thái im lặng kỳ quặc mà thốt ra một âm thanh ngớ ngẩn: “Hả!”

...

Đại học C là trường có diện tích lớn nhất trong khu đại học thành phố Nam Hải, số lượng nhà ăn cũng nhiều nhất, tận năm cái. Nhưng từ Nhà ăn số 1 đến Nhà ăn số 5 thì tất cả đều là cơn ác mộng suốt đời sinh viên của học sinh trường này. Vì độ “đen tối” của ẩm thực tại đây cũng đứng đầu toàn khu đại học Nam Hải.

Không đúng... kể từ khi có người đăng thực đơn của các nhà ăn Đại học C lên mạng thì cư dân mạng từ các trường khác lần lượt than trời. Mức độ kinh hoàng ấy e rằng đã vượt khỏi phạm vi thành phố mà vươn tới cấp tỉnh, thậm chí cấp quốc gia và trở thành đại diện xuất sắc của “Hệ phái ẩm thực thứ chín của Hoa Hạ”: Ẩm thực nhà ăn trường học.

Lúc này, Mạnh Sướиɠ sinh viên năm ba khoa Văn Đại học C đang đứng do dự ở ngã ba lối rẽ.

Một người bạn đi ngang vỗ vai cậu ta: “Cậu đứng đây làm gì thế?”

Mạnh Sướиɠ nở nụ cười thê lương: “Rẽ trái là Nhà ăn số 1, rẽ phải là Nhà ăn số 4. Biết chọn đường nào đây?”

Người bạn khẽ giật giật khóe miệng, nói như khóc: “Có khác gì đâu?”

Dù ở trong hệ thống nhà ăn của Đại học C thì các nhà ăn vẫn luôn cạnh tranh khốc liệt với nhau. Bọn họ không ngừng tung ra các món mới đầy... sáng tạo. Trong đó, Nhà ăn số 1 và số 4 là hai đơn vị cạnh tranh gắt gao nhất.

Ai mới thật sự đại diện cho "phong cách ẩm thực" Đại học C vẫn là đề tài tranh luận chưa ngã ngũ của sinh viên toàn trường.

Mạnh Sướиɠ: “Trên diễn đàn trường có người nói, hôm qua Nhà ăn số 1 tung món mới là mướp xào snack cay, còn có tin đồn hôm nay Nhà ăn số 4 chuẩn bị món bò hầm thanh long...”

Người bạn: “...”

Mạnh Sướиɠ: “...”

Cả hai chìm vào trầm mặc.

Người bạn: “Nghe nói gần khai giảng rồi, nhà trường lại chuẩn bị mở thầu các nhà ăn?”

Mạnh Sướиɠ rũ đầu: “Đừng hy vọng viển vông nữa. Mấy nhà ăn này đều có hậu trường rất cứng nên đâu dễ thay đổi. Với lại... lỡ đâu đổi rồi mà còn tệ hơn thì sao?”

Còn có cái gì vượt qua được “Ngũ Hổ Thực Đường” của Đại học C nữa chứ? Cả hai lại lâm vào im lặng đầy bi ai.

Một lúc sau, Mạnh Sướиɠ mới hoàn hồn hỏi: “À đúng rồi, cậu định đi đâu vậy? Không ăn ở nhà ăn à?”

Người bạn cười tươi như vừa thoát nạn: “Suýt chút nữa quên mất, nãy còn chìm trong cơn sợ hãi nhà ăn không thoát ra nổi. Hôm nay tôi không cần ‘hy sinh’ nữa, anh trai tôi tới chơi nên dẫn tôi đi ăn ở chi nhánh mới mở của nhà hàng hot ‘Vị Chi Lâm’!”