“Là ớt đấy.” Nhắc đến ớt, Mạnh Sướиɠ lại nuốt nước miếng: “Hôm đó món tôi ăn cũng có bỏ ớt hiểm, vừa thơm vừa cay ngon chết đi được.”
“Thôi cậu im đi!”
Vậy mà vừa bước vào nhà ăn, cả bốn người đều sững sờ.
Ở tầng một nhà ăn số một, cửa sổ bên trái xếp một hàng người thật dài rõ ràng đông hơn hẳn những cửa sổ khác.
“Đây là món gì vậy?” Cả bọn nghi ngờ len lén nhìn vào quầy, chẳng phải chỉ là hai khay to khoai tây hầm và mướp xào trứng thôi sao? Món ăn quá đỗi bình thường. Ngay bên cạnh vẫn còn nguyên những “tuyệt tác” quen thuộc: Dầu cháo quẩy xào khoai môn, thịt hấp lựu...
Trong hàng có một bạn cùng khoa thấy họ thì vẫy tay: “Mấy ông, xếp hàng bên này này. Bạn tôi vừa gọi hai món này, ôi chao, cứ như đầu bếp ra ngoài tiệm mang về vậy, ngon bá cháy.”
Thật hay đùa?
Ngay cả Mạnh Sướиɠ cũng hơi hoài nghi. Đám người này ngày nào cũng lấy nhà ăn số một ra làm trò đùa, chẳng lẽ đã bàn nhau lừa tân sinh viên? Sao bọn họ không nhận được tin trước?
Lúc ấy họ nghe có người hỏi nhân viên trong quầy: “Cô ơi, sao hai món này hôm nay vị khác hẳn vậy ạ?”
Cô phục vụ cười híp mắt nói: “Ông chủ bọn cô nhận được một tờ góp ý nên bảo cải tiến món ăn đó, đây là hai món đầu tiên làm theo công thức mới.”
Tất cả những người nghe được đều chỉ có một ý nghĩ: Ôi trời, cuối cùng cũng có ngày thấy nhà ăn số một giác ngộ sao?
“Tờ góp ý mình viết... hóa ra có hiệu quả thật.” Mạnh Sướиɠ lâng lâng, cùng bạn cùng phòng đứng vào cuối hàng.
Tuy chỉ là món bình thường và hầu như nhà ăn nào cũng có nhưng bốn người phòng Mạnh Sướиɠ bưng bát cơm vẫn thấy dâng lên cảm giác trân quý. Dù sao tin đồn lan nhanh, người kéo đến gọi hai món này quá nhiều nên phần của họ cũng đã là những suất cuối cùng.
Nhìn kỹ trong hộp mới nhận ra chỗ khác với trước khi cải tiến.
Khoai tây kho không còn sống sượng như trước nữa mà được hầm nhừ tơi, cắm đũa xuống là chạm đáy và phần sốt lên màu nâu cánh gián quyến rũ, rìa miếng khoai hơi sém giòn. Nước sốt sánh quyện, khi bác đầu bếp múc xối vào hộp cơm đã từ từ thấm vào hạt gạo kéo theo vụn khoai nhỏ ôm lấy từng hạt cơm.
Trước khi ăn khoai húp trước một thìa cơm đã ngấm đẫm nước sốt đầy đặn, vị bột bùi và thơm đậm đánh thức ngay đầu lưỡi khiến khoang miệng hoạt bát hẳn lên và vô thức liếʍ lại mẩu khoai vừa rơi ở khóe môi.
Còn mướp xào trứng cũng chẳng kém cạnh. Mướp được xối nước lạnh nên khi bày ra vẫn xanh non mơn mởn, ruột mướp đã mềm rệu thành từng vệt nhỏ ôm lấy miếng trứng vàng ươm, hai thứ quyện vị vào nhau.
Không cần nêm nếm cầu kỳ, cái béo thơm “không hề ngấy” của mướp ở nhiệt độ vừa tới cùng phần thịt mướp mềm mượt như chảy tuột vào miệng; gần như chẳng cần nhai đã trôi xuống dạ dày, ấm áp lan ra khiến người ta chỉ muốn thở dài một tiếng vì thỏa mãn.
Mạnh Sướиɠ quả thật đã thở dài thỏa mãn, cảm giác dễ chịu lan từ đầu lưỡi xuống tận dạ dày.
“Vì sao tay nghề của các bác đầu bếp lại tiến bộ thần tốc vậy nhỉ? Món này đem so với quán ngoài cũng không hề kém, thậm chí còn xuất sắc hơn.”
Mạnh Sướиɠ nhồm nhoàm nói: “Tôi bảo rồi mà, nhà ăn số một thật sự có đồ ngon!”
Tuy chưa gây choáng ngợp như món hôm kia cậu ấy ăn nhưng chắc chắn đã ở tầm “tia bình minh” trong sự nghiệp ăn uống thời sinh viên của cậu ấy. Còn với những người khác, việc món này xuất hiện ở nhà ăn số một lại càng khiến người ta muốn khóc.
Cùng lúc đó, trên diễn đàn trường C xuất hiện một bài đăng.
Tiêu đề: “Nhà ăn số một có món mới! Mọi người mau tới ăn!!”
Nội dung: “Khoai tây kho và mướp xào trứng, mẹ ơi NGON THẬT SỰ!!”
1L: “Ủng hộ nhà ăn số một, tôi còn tưởng là trò câu view cơ.”
2L: “Gọi là món mới á? Xưa như trái đất rồi. Nhà ăn số bốn xịn hơn, hôm nay có mực hầm cà chua nhé.”
3L: “Không không, hôm nay tôi ăn ở số một rồi, hai món này ngon thật hình như đổi đầu bếp, cực kỳ đề cử mọi người thử.”
4L: “Không phải đổi đầu bếp mà là cải tiến món. Mong về sau tiếp tục. Cố lên.”
5L: “Ơ kìa, nhà ăn số một còn biết... cải tiến? Món cũ đã ‘xuất chúng’ lắm rồi mà.”
6L: “Đại diện nhà ăn số bốn không phục: Hôm nay tôi ăn số bốn, may mắn gọi được mực hầm cà chua, NGON, NGON!”
7L: “Ôi, tân sinh viên năm nay may mắn thế: Vừa nhập học là đổi thực đơn, nhanh ghé số một ăn đi.”
...
50L: “Mấy người là ác quỷ hả? Lại đăng bài lừa tân sinh viên??”
Dù sao nhà ăn trường C vốn nổi tiếng khắp cả nước là “thực đơn hắc ám”, hằng năm sinh viên vẫn mang ra đùa cợt và trò vui lớn nhất là dụ mấy em tân sinh viên ngây thơ đến ăn.
Giống như chuyện Mạnh Sướиɠ kể mình ăn đồ ngon ở số một chẳng ai tin, những bài thảo luận “nhà ăn số một thay đổi” trên diễn đàn cũng bị xem như trò bông đùa.
Ai nấy hớn hở bình luận, nửa thật nửa đùa mà “đề cử” món ở nhà ăn số một làm nước càng đυ.c khiến nhiều người cứ tưởng lại là màn giỡn chơi.
Nhưng cũng chính vì cái danh quá “vang dội” của nhà ăn số một, khoảng hai ba ngày sau khi càng lúc càng nhiều sinh viên nhận ra không phải trò đùa, hai món kia liền bất ngờ gây ra một phen “chấn động nho nhỏ” ở nhà ăn số một.
Rất nhiều người quay lại bài viết để bình luận.