Chương 12

Thôi Tê Triều cho nó một miếng thịt làm phần thưởng lại dạy thêm vài lần nữa, mãi Tiểu Bạch mới hiểu ra rằng bắt tay sẽ được ăn thịt. Thôi Tê Triều vô thức nhận xét: “Phản xạ có hơi chậm, bình thường năm lần là học được rồi, chẳng lẽ mày là loại mèo chăn cừu hơi đần?”

Tiểu Bạch liếc Thôi Tê Triều một cái đầy u uất.

Thôi Tê Triều không nhận ra, xoa đầu nó mà nghĩ thầm tuy hơi ngốc nhưng đã bị đưa đến nhà ăn thì không thể bỏ rơi được phải kiên nhẫn, biết đâu sau này nó sẽ “lột xác”. Ngày mai sẽ dạy động tác mới.

Hai ngày sau, Thôi Tê Triều tranh thủ thời gian thử món và nghiên cứu cuối cùng lập xong quy trình chuẩn xác cho hai món ăn. Cậu chọn nguyên liệu còn tồn kho nhiều nhất trong nhà ăn, lần lượt là khoai tây hầm và mướp xào trứng.

“Để sinh viên ăn ngon thì cần gì?” Thôi Tê Triều hỏi các đầu bếp.

Các đầu bếp: “Ờ... nguyên liệu tươi? Trách nhiệm? Tình yêu?”

Thôi Tê Triều lấy cân điện tử và đồng hồ bấm giờ ra: “Là công thức chính xác.”

Đây mới là sự tôn trọng với người trồng trọt và cả thực phẩm. Đừng tiếp tục tạo ra những cách phối hợp quái dị và phương pháp nấu nướng kỳ quặc nữa, nguyên liệu như thế chết cũng không nhắm mắt nổi.

Trong ẩm thực Hoa Hạ “vừa đủ” thường là một tiêu chuẩn rất mơ hồ nên phần lớn dựa vào kinh nghiệm đầu bếp. Nhưng Thôi Tê Triều muốn biến “vừa đủ” ấy thành một con số chính xác. Nếu không, cậu cũng không thể một mình gánh vác cả công việc của bếp sau.

Đầu bếp nhà ăn không thể dựa vào cảm giác mà cân đong chính xác đến từng gram nhưng Thôi Tê Triều đã tính toán hết, từ dung tích nồi to của nhà ăn đến thời gian nấu và chuẩn hóa toàn bộ số liệu. Từ chỗ người thái rau đã phải chia định lượng rõ ràng.

Cách làm này đúng là tốn nhiều thời gian hơn thậm chí tăng chi phí nhân công nhưng Thôi Tê Triều cảm thấy, để cứu rỗi những sinh viên đáng thương kia cũng là để giải thoát những nguyên liệu chết không cam lòng thì có gì không đáng?

Khi ngày tựu trường cận kề, sinh viên đại học C lần lượt quay lại trường.

Ai nấy từ nhà đến hoặc mang đồ ăn gia đình chuẩn bị sẵn, hoặc vẫn còn dư dả tiền sinh hoạt hễ có thể không ăn ở nhà ăn thì đều tránh xa.

Mạnh Sướиɠ thì không còn cách nào khác. Hoàn cảnh gia đình cậu ấy bình thường thậm chí có phần khó khăn nên học phí dựa vào học bổng, chi phí sinh hoạt do đi làm thêm kiếm được thậm chí còn phải gửi về cho em gái.

“Các ông thật sự muốn bỏ rơi tôi à?” Mạnh Sướиɠ ai oán hỏi mấy thằng bạn cùng phòng.

“Cậu theo bọn tôi đến Vị Chi Lâm đi, dạo này có khuyến mãi mùa tựu trường chỉ cần có thẻ sinh viên là được giảm giá. Cùng lắm, bọn tôi bao cậu.” Đám bạn thản nhiên khuyên nhủ.

“Đúng đó, nghe nói phòng bên cũng đi, đông người chia tiền còn được giảm thêm.”

“Thôi, tôi không đi.” Mạnh Sướиɠ hơi ngại, bình thường mọi người đã chăm lo cho cậu ấy nhiều nên cậu ấy không thể cứ mãi dựa dẫm.

Cả đám nhìn nhau, bữa ăn đầu tiên của năm học mới mà bỏ mặc Mạnh Sướиɠ thì cũng thấy có lỗi thật.

Mạnh Sướиɠ cầm hộp cơm định ra nhà ăn thì sau lưng có người chạy đến khoác vai: “Bọn tôi vừa nói chuyện với phòng bên rồi, không đi Vị Chi Lâm nữa mà cùng cậu đến nhà ăn.”

Mạnh Sướиɠ sững người: “Đừng mà anh em, đừng thật đó, tôi nói đùa thôi. Các cậu nghỉ hè suốt ngày nhắc muốn ăn Vị Chi Lâm mà.”

“Đùa gì chứ, Vị Chi Lâm khuyến mãi tận hai tuần nhưng thịt ba chỉ xào lựu ở nhà ăn số một thì không phải bữa nào cũng có!”

“Ha ha ha ha ha ha!”

Cả đám phá lên cười.

Trong lòng Mạnh Sướиɠ ấm áp, biết là họ đang nhường mình: “Làm tôi ngại ghê, bắt các ông đi cùng ăn ở nhà ăn... Nhưng mà tôi mấy hôm trước có viết góp ý cho họ biết đâu họ sẽ cải thiện. Nhà ăn số một đổi chủ rồi chính là cái anh đẹp trai lần trước tôi kể với mấy ông đó, người đã làm món đồ ăn thừa cho tôi.”

Vừa nhắc đến chuyện này, cả đám lại nhao nhao trêu ghẹo.

“Cậu nói xạo trắng trợn hại lão Vương với lão Lý suýt ngộ độc khi đi theo cậu bỏ bữa ở nhà ăn số bốn để ăn nhà ăn số một.”

“Hai ông đó mới là đầu óc gỉ sét mới tin vào lời cậu. Thà tin bánh rán từ trên trời rơi xuống còn hơn tin nhà ăn số một không làm đồ ăn kinh dị. Đồ ăn kinh dị mới là bản sắc của nhà ăn số một!”

Mạnh Sướиɠ cực kỳ oan ức. Chỉ vì mình là người duy nhất ăn món gà xào măng tây hôm đó mà bị coi là kẻ lừa đảo.

Cũng chẳng trách ai, bao nhiêu năm nay người ta toàn lấy nhà ăn số một và số bốn ra đùa cợt.

Bốn người cùng phòng khoác vai bá cổ xuống lầu đi về phía nhà ăn số một. Dù nhà ăn số một và số bốn vẫn cạnh tranh ngôi “ngũ hổ” của C đại nhưng ai bảo nó gần ký túc xá nam hơn. Dù cùng là đồ ăn kinh dị thì cũng chẳng cần phân cao thấp làm gì.

Đến cửa, bốn người còn cười: “Đất sao lại bị cày tung lên thế này, trồng gì vậy?”

“Nhà ăn số một mà cũng tự trồng rau à, sao họ không chịu dành thời gian để xào cho chín thức ăn đi.”