Chương 11

Từ khi trúng thầu, Thôi Tê Triều chưa từng bỏ công sức nhiều vào quản lý mà chỉ “sao chép nguyên xi” chế độ cũ, bản thân chủ yếu vẫn mải nghiên cứu sách nông học và tính kế mở rộng trồng trọt ở nơi khác. Về chuyện nếm thử đồ ăn... cậu hoàn toàn chưa để tâm mà chỉ thỉnh thoảng liếc qua.

Gần đến khai giảng, được hiệu trưởng nhắc nhở Thôi Tê Triều mới ý thức được rằng “lòng dân” cũng rất quan trọng liền mở hộp góp ý ra.

Trước đó, vì nhà ăn số một lâu ngày không thay đổi nên sinh viên ban đầu còn kiên trì khiếu nại nhưng sau lâu dần cũng buông xuôi. Ở những mặt khác, nhà ăn này còn được xem là có sai thì sửa, riêng về món ăn thì nhất quyết không thay đổi.

Thôi Tê Triều rút tờ góp ý ra, thấy trên đó sinh viên gần như viết trong nước mắt trút hết nỗi oán giận với món ăn của nhà ăn số một thì không khỏi hơi bất ngờ.

Nói thật, cậu chỉ mới nếm qua hai miếng hôm bữa khi hâm nóng cho cậu sinh viên kia, cảm thấy mùi vị bình thường thôi cũng chưa đến mức thảm họa như lời “phối hợp kỳ dị” mà sinh viên viết.

“Thu nhập hàng tháng vẫn ổn, sao ý kiến lại gay gắt như vậy?” trong lòng Thôi Tê Triều lại dấy lên một cảm giác bức bối. Dù gì Viêm Đế truyền lương thực cũng là vì dân. Bây giờ ngay trước mắt cậu có cả đám sinh viên đáng thương đang phải chịu đựng, Thôi Tê Triều lập tức dấy lên lòng thương xót.

Cậu gọi điện xuống bếp: “Mấy món hôm nay gói cho tôi chút, tôi mang về ăn tối.”

Cậu muốn nếm thử xem có cách nào cải tiến được không.

Nhà bếp lập tức đáp ứng còn đặc biệt gói cho cậu mấy món bằng thùng giữ nhiệt, tất nhiên cũng không thiếu những món như “bò hầm thanh long”, “xào Oreo”.

Thôi Tê Triều xách thùng giữ nhiệt về ký túc xá. Vừa thấy cậu, Tiểu Bạch hờ hững bước lên đứng hai chân sau vồ vào chân cậu. Thôi Tê Triều gạt ra: “Không được, không được vồ vào chân người.”

Mèo chăn cừu vốn quá nhiệt tình, dù đây là cách nó bày tỏ thiện ý nhưng hành vi vồ chân tuyệt đối không được phép.

Bị đẩy ra, Tiểu Bạch tức tối nằm bẹp xuống thảm.

“Tao mang ít đồ ăn về.” Thôi Tê Triều ngồi xuống, mở thùng giữ nhiệt thì thấy Tiểu Bạch lảng vảng lại gần liền nói: “Mèo không ăn được...”

Chưa nói dứt câu, Tiểu Bạch vừa ngửi một cái đã lập tức quay đầu “ọe” một tiếng rồi chạy mất.

Thôi Tê Triều: “...”

Thôi Tê Triều nửa tin nửa ngờ ăn thử hai miếng trong thùng giữ nhiệt, sắc mặt lập tức thay đổi: “Ọe!”

Có vài nguyên liệu cậu chưa từng biết nên chỉ khi ăn vào miệng mới hiểu được phần nào và ngay lúc đó cậu đã công nhận nhận xét trong tờ góp ý quả thật là “phối hợp kỳ dị”.

Kiểu kết hợp này quá tùy tiện, hoàn toàn không tính đến sự tương thích của nguyên liệu mà gia vị cho vào cũng tùy hứng. Mặc dù có vẻ vì nể mặt cậu là ông chủ mà cho thêm nhiều thịt nhưng không thể che giấu được vấn đề gốc rễ.

Đó là khó ăn.

Với bản năng yêu mến thực vật Thôi Tê Triều nếm được mùi vị của chúng, hiểu đặc tính của chúng và thấu hiểu từng phần của chúng nên càng cảm thấy tiếc nuối khi chúng bị chế biến ra thành như vậy.

“Không được...” Thôi Tê Triều lẩm bẩm. Dưới tay cậu sao có thể để xuất hiện món ăn khó nuốt thế này? Hơn nữa, những món khó ăn như vậy mà hằng ngày vẫn có biết bao sinh viên phải nhắm mắt mà ăn, dù đây đã là thế kỷ 21 rồi! Tội cho lũ nhỏ quá!

Cậu nhìn đồng hồ. Ngoài thời gian cậu phải quan sát đám ớt đang trồng, nghiên cứu các loại ngũ cốc và học sách nông nghiệp ra thì cậu vẫn có thể dành thời gian để điều chỉnh từng món một.

Cậu cần tìm hiểu trước về các nguyên liệu thường dùng và kỹ thuật nấu nướng ở nơi này, sau đó vận dụng bản năng thấu hiểu thực phẩm của mình tìm ra cách chế biến phù hợp nhất, từ đó cải tiến rồi chuẩn hóa quy trình chế biến.

Món ăn đại trà ở nhà ăn không cần kỹ thuật cầu kỳ, chỉ cần Thôi Tê Triều tính toán được dữ liệu tối ưu là hoàn toàn có thể thực hiện thao tác thống nhất và đảm bảo hương vị không chênh lệch quá xa.

Thôi Tê Triều cố nhịn khó chịu mà ăn thêm vài miếng nữa để nắm rõ hương vị món ăn.

Tiểu Bạch đi qua đi lại, chăm chú nhìn vào mặt Thôi Tê Triều rồi giơ một chân đặt lên cánh tay cậu.

“Tiểu Bạch đói rồi à?” Thôi Tê Triều lúc này mới nhớ ra mèo con vẫn chưa được ăn bèn đứng dậy lấy ít thịt bò lại thêm một quả trứng cho nó, theo lệ trước khi ăn vẫn phải huấn luyện.

Mèo con còn nhỏ nên mỗi ngày chỉ nên dạy một động tác, dạy nhiều dễ khiến nó rối. Giai đoạn này chủ yếu là huấn luyện tính phục tùng.

Thôi Tê Triều khẽ gõ vào chân Tiểu Bạch: “Bắt tay.”

Tiểu Bạch bị ép đặt chân vào lòng bàn tay của Thôi Tê Triều, lớp đệm chân mềm mại vì chưa bị mài nhiều, cảm giác như chỉ cần Thôi Tê Triều dùng chút lực là có thể bóp ra nước.

Ai mà ngờ được con mèo nhỏ mềm oặt này khi lớn lên lại đủ sức khỏe và trí tuệ để phi nước đại trên thảo nguyên chăn cừu chứ.