Ngay cả huấn luyện cơ bản cũng không xong, nếu không hợp làm mèo làm việc có lẽ nên trả lại thì hơn.
“...” Trong mắt Tiểu Bạch lóe lên một tia hoảng loạn rất khó nhận ra.
“Lại lần nữa.” Thôi Tê Triều lại nâng cao thức ăn mà ra lệnh: “Ngồi.”
Chỉ thấy Tiểu Bạch từ từ hạ thấp phần hông... rồi ngồi xuống nhưng dáng vẻ như có chút ấm ức.
Thôi Tê Triều hài lòng cho nó ăn. Con mèo này ăn mà còn tỏ vẻ không vui chắc kén ăn.
Dù chậm nhưng cuối cùng cũng học được, có lẽ do còn quá nhỏ. Thôi Tê Triều xoa cổ nó khen thưởng bằng lời: “Giỏi lắm.”
Củng cố vài lần khẩu lệnh “ngồi” xong Thôi Tê Triều mới cho nó ăn uống thoải mái. Vì là “mèo chăn cừu” nên cũng không cần cát mèo, ăn xong có thể dắt vào nhà vệ sinh cho đi vệ sinh đúng chỗ.
Thôi Tê Triều còn vắt khăn làm một con thỏ làm đồ chơi cho Tiểu Bạch rồi bắt tay vào công việc. Cậu đang tìm hiểu nông học của thời đại này.
Thực ra trước kia Thôi Tê Triều cũng chưa từng nghiên cứu nông học, từ khi huyết mạch thức tỉnh cậu phát điên trồng đủ loại cây nhưng toàn dựa vào bản năng.
Mãi đến khi đến “vị diện ảo” này cậu mới bắt đầu tiếp xúc với kiến thức lý thuyết. Ngay cả những thuật ngữ trước đó cậu dùng để chỉ đạo nhân viên nhà ăn trồng ớt cũng là đến đây mới học, dù sao cũng phải giao tiếp với người khác phải dùng khái niệm mà người khác hiểu được.
Đang xem say mê thì ngón tay hơi đau nhói. Thôi Tê Triều cúi đầu nhìn thì thấy Tiểu Bạch cắn cậu một cái. Nhưng mèo con không có lực nên chẳng để lại dấu. Thôi Tê Triều lật nó lại nghiêm khắc quở trách.
Tiểu Bạch xoay người thoát khỏi tay cậu và định leo lên giường.
Thôi Tê Triều lại xách nó xuống: “Không được, thú cưng không được ngủ trên giường chủ, mày chỉ được ngủ trong hộp giày.”
Tiểu Bạch đạp mạnh hai chân sau hờn dỗi chui thẳng vào khăn bông, đuôi dựng thẳng tắp.
Thôi Tê Triều bật cười vuốt lưng nó vài cái.
Từ hôm ăn một bữa ngon ở nhà ăn số một đó, Mạnh Sướиɠ kinh ngạc như gặp kỳ tích. Dù bài đăng trong nhóm bị mọi người coi là bịa chuyện nhưng về nhà cậu ấy tra trang web chính thức thì bất ngờ phát hiện kết quả đấu thầu mới nhất của các nhà ăn đã công bố. Các nhà ăn khác vẫn do công ty cũ quản lý, chỉ riêng nhà ăn số một đã đổi thành một đơn vị mới tên là “Công ty Quản lý Ăn uống Thần Nông”.
Chẳng lẽ đây chính là lý do cậu ấy được ăn món ăn ngon ở nhà ăn sao? Chẳng lẽ là... trường cuối cùng cũng có lương tâm rồi sao?
Mạnh Sướиɠ coi đây là bằng chứng, lập tức dán vào nhóm lớp rồi còn đi tuyên truyền với mấy bạn cùng khoa còn đang ở trường. Buổi tối, cậu ấy kéo theo hai người bạn vốn nửa tin nửa ngờ cùng nhau đến nhà ăn số một.
“Trứng xào cam, bò xào cà chua bi, hay miến xào... que cay?” Đầu bếp nhà ăn lạnh lùng nhìn họ hỏi. Vì đang trong kỳ nghỉ nên món ăn không nhiều, những món dễ ăn đều đã bán hết.
Ba người cứng họng: “...”
Hai người bạn còn lại suýt nữa muốn đánh Mạnh Sướиɠ, rốt cuộc thay đổi chỗ nào chứ? Vẫn là cái phong cách “thần tiên” này sao? Nhân viên cũng chẳng thay đổi gì vẫn là những đầu bếp quen thuộc với gương mặt lạnh tanh, còn anh đẹp trai đâu, anh đẹp trai rốt cuộc ở đâu chứ?
“Nghe nói tối nay nhà ăn số bốn có thịt xào ớt xanh ngon lắm, đều tại cậu, giờ chắc hết sạch rồi!”
“Đùa kiểu này cậu cũng bày ra được, thật quá đáng!”
Mạnh Sướиɠ bị mắng đến mức nghi ngờ cuộc đời, chẳng lẽ chuyện hôm trước là cậu ấy đang nằm mơ? Hay là cậu ấy đói đến mức sinh ảo giác, cảm thấy đồ ăn ở nhà ăn số một trở nên ngon?
Nhưng hương vị còn lưu trong ký ức rõ ràng là cay thơm ngon miệng, dư vị vô cùng...
Bị bạn bè giận dỗi bỏ mặc, Mạnh Sướиɠ cô đơn ăn hết phần cơm của mình. Trên đường rời khỏi nhà ăn, cậu ấy nhìn thấy mấy người nhà ăn đang tưới chỗ đất mới được lật xới liền hiếu kỳ hỏi: “Trồng gì thế?”
“Ớt đó.”
Mạnh Sướиɠ ngay lập tức nhớ đến chậu ớt trong tay người hôm trước nên không kìm được hỏi: “Sao lại trồng ớt? Hôm qua tôi cũng ở đây, thấy có một anh bưng chậu ớt, đẹp trai lắm.”
Công nhân nhà ăn bật cười: “Cậu nói chắc là Thôi tổng đó, ớt này chính là do cậu ấy bảo trồng, nói là để tiết kiệm chi phí sau này có thể nấu cho sinh viên ăn.”
Quả nhiên không phải mơ!
Trong lòng Mạnh Sướиɠ lập tức dấy lên hi vọng. Thôi tổng, chẳng lẽ chính là ông chủ mới của nhà ăn số một? Anh ấy nấu ăn giỏi như vậy, chẳng lẽ lại không thấy khó chịu với chất lượng đồ ăn hiện tại sao?
Ánh mắt cậu ấy vô thức nhìn về chiếc hộp góp ý đã bám bụi của nhà ăn. Nghĩ đến dáng vẻ hòa nhã của Thôi Tê Triều hôm trước khi tự tay xào món cho mình, cậu ấy quyết định thử viết một tờ góp ý xem sao.
Thôi Tê Triều mở hộp thư góp ý của nhà ăn số một thì phát hiện bên trong có một tờ giấy lẻ loi.