Chương 1

Trong thời đại hiện nay, nơi khoa học kỹ thuật phát triển vượt bậc và loài người tự cho mình chẳng khác nào thần thánh. Họ có thể tạo ra vô số thế giới ảo, mô phỏng dữ liệu của vũ trụ hiện tại và các vũ trụ song song và đạt đến độ chân thực cực cao.

Đây là động thiên của tiên nhân, là sự sáng thế của Thượng Đế.

Người dân Tân Hoa Hạ, thừa hưởng truyền thống thần kỳ, đã ứng dụng công nghệ tiên tiến ấy vào mục đích tinh thần: Chọn lọc những cá nhân đặc biệt để đưa vào các thế giới giả lập, diễn xuất một show thực tế dài, sau khi cắt ghép thì phát cho những người hiện đại chán đến tận xương xem giải trí.

Hình thức giải trí này được hoan nghênh rộng rãi. Các nhà sản xuất khắp nơi săn lùng những người có năng lực đặc biệt, ký hợp đồng rồi phân loại đưa vào các thế giới ảo.

Hôm nay, giám đốc Lâm Lâm của công ty LJJ đang trên đường đến gặp một người mà cô ấy cho là cực kỳ tiềm năng để đàm phán ký kết.

Người ấy tên Thôi Tê Triều, năm nay hai mươi sáu tuổi. Theo như Lâm Lâm biết thì cậu sở hữu huyết mạch đế vương thượng cổ của Hoa Hạ, hơn nữa còn đang hoặc rất có thể đã bước vào giai đoạn thức tỉnh gen.

Một người tài hoa như vậy không chỉ là ứng cử viên xuất sắc cho vai chính mà còn có tính ứng dụng cực cao.

Huyết mạch đế vương cơ mà! Có thể trở thành nam chính bá đạo khuynh đảo thiên hạ, cũng có thể là tổng tài dịu dàng lấn át nữ chính!

Dựa vào các trường hợp trước đây thì những show thực tế do người có gen nổi trội tham gia đều mang lại sức hút cực lớn và doanh thu khổng lồ. Huống chi đây lại là huyết mạch đế vương thượng cổ hiếm thấy.

Dù chưa xác định là vị vua nào nhưng dựa vào chút tin tức điều tra được từ Cục Gen, chắc chắn thuộc hàng đế vương đỉnh cấp nhất và thậm chí có khả năng nằm trong số Tam Hoàng Ngũ Đế!

Mang theo quyết tâm nhất định phải ký được hợp đồng, Lâm Lâm đến trước cửa nhà Thôi Tê Triều nhìn thấy ngoài vườn đã có một thanh niên đang ngồi y hệt như trong hồ sơ, thậm chí còn có khí chất mà bất kỳ kỹ thuật ghi hình nào cũng không thể thể hiện trọn vẹn.

Ngũ quan của cậu là vẻ đẹp thuần túy phương Đông, như tranh thủy mặc cổ điển. Khó trách lại có thể thức tỉnh được loại huyết mạch kia. Dưới đôi mắt sâu đen đẹp đẽ lại có quầng thâm rõ rệt, xem ra đã mất ngủ một thời gian rồi.

Chi tiết này khiến Lâm Lâm thêm phần tự tin. Cô ấy tiến lên, tự giới thiệu: “Thôi tiên sinh phải không? Tôi là Lâm Lâm của LJJ, trước kia đã liên hệ với anh. Xin lỗi đã để anh đợi lâu.”

“Chào cô.” Thôi Tê Triều dụi mắt vẻ mệt mỏi mà mở cổng vườn. “Không có, trời đẹp nên tôi ra đây ngồi ngẩn người một chút.”

Lâm Lâm cười: “Vậy thì chúng ta nói chuyện luôn ở đây đi, trời nắng đẹp mà.”

Thôi Tê Triều vốn cũng định vậy, trên bàn còn đặt sẵn trà. Cậu rót trà cho Lâm Lâm rồi nói: “Tôi đã hiểu sơ qua về dự án bên cô nhưng tôi hoàn toàn không có năng khiếu diễn xuất.”

“Không không, không phải diễn kịch.” Lâm Lâm từng xử lý rất nhiều vụ ký hợp đồng nên trong lòng đã chuẩn bị sẵn các câu trả lời cho tình huống như vậy. Cô ấy nói: “Hiện nay nhu cầu khán giả thay đổi. Ngoài việc phân loại thì chúng tôi không quy định kịch bản và cũng không có dàn ý, càng đòi hỏi tố chất thật sự của người tham gia.”

Thôi Tê Triều sờ cằm, suy nghĩ: “Tức là... để tôi tự do phát huy?”

Lâm Lâm: “Có thể nói là khán giả rất thích sự phát huy tự nhiên. Thôi tiên sinh, tôi hiểu nỗi băn khoăn của anh. Công việc này đúng là cần ‘rời xa quê nhà’, môi trường thế giới ảo cũng có thể sẽ rất gian khổ. Nhưng chúng tôi trả thù lao rất cao. Tôi thấy trạng thái tinh thần của anh có vẻ không tốt chắc là do huyết mạch đang thức tỉnh. Trong xã hội hiện đại, người như anh thật sự cần một không gian rộng lớn hơn để thi triển tài năng!”