Mà Ôn Dĩ Mộ... nhìn thế nào cũng là một người “bình thường”.
Huống chi, cho dù có chút cảm tình với cô, thì gương mặt Lâm Tùy và Lâm Uyển giống nhau đến sáu, bảy phần. Cô thích Lâm Tùy cũng chẳng có gì là lạ.
Nhìn người anh trai ngồi đối diện với vẻ mặt thích thú, Lâm Uyển cảm thấy càng thêm ấm ức. Hóa ra ngay cả anh trai ruột... cũng sẽ tranh giành phụ nữ với mình!
Cô còn tưởng anh ta hôm nay thật lòng giúp mình phá rối, ai ngờ lại cũng hứng thú với Ôn Dĩ Mộ rồi...
Thật ra trong mắt bọn họ, cô vẫn chỉ là một đứa con nít, dù có nhiệt tình thế nào đi nữa, thì cũng chỉ là em gái nhỏ thích tương lai chị dâu mà thôi.
Nghĩ đến chữ “chị dâu” ấy, lòng ngực Lâm Uyển rối tung, cô giận dữ trừng Lâm Tùy một cái, nhưng lại chẳng có tư cách gì để phát cáu. Cô hậm hực uống cạn ly nước trái cây, mặt lạnh như tiền đi theo sau anh trai.
Đúng kiểu con nít bướng bỉnh, không thèm nói lời tạm biệt với Ôn Dĩ Mộ, mà cũng giữ khoảng cách rất xa với Lâm Tùy.
Lâm Tùy hơi áy náy, quay sang giải thích với Ôn Dĩ Mộ: “Con bé từ nhỏ đã như vậy, hơi bướng một chút.”
Giọng anh không hề có trách móc, nhưng Lâm Uyển vẫn không chịu thua, cúi đầu đáp trả: “Còn mấy tháng nữa là em đủ tuổi trưởng thành rồi đấy!”
Cô cúi đầu nhìn bộ ngực của mình, phát triển đâu ra đấy, eo thon chân dài, nhìn chỗ nào giống trẻ con chứ!
Cái tên chó má Lâm Tùy cũng chỉ hơn cô có bốn tuổi thôi mà, giỏi lắm chắc?
Vậy mà Ôn Dĩ Mộ nghe cô giận dỗi như thế lại càng dịu dàng, đưa tay xoa đầu cô: “Được rồi, Cải Cải của chị là người lớn.”
Ngón tay thon dài của chị đẹp dịu dàng chạm vào tóc cô, tất nhiên là dễ chịu rồi. Nhưng chỉ cần nghĩ tới việc người ta đang giao lưu với anh trai mình, còn bản thân chỉ là tiện thể dính ké... Lâm Uyển liền cảm thấy trong lòng không nói nổi thành lời, nghẹn đến khó chịu.
Đến cả giọng của Lâm Tùy đang nói bên tai cô cũng nghe không rõ nữa rồi.
Chị ấy dịu dàng như vậy, tốt như vậy... lại không thuộc về mình. Chính vì càng dịu dàng, lại càng khiến người ta khó chịu.
Lúc về đến nhà, Lâm Uyển mặt mày u ám, ngay cả mấy món yêu thích trong bữa tối cũng chẳng động mấy đũa, ăn được vài miếng rồi lặng lẽ lên lầu.
Cô nhốt mình trong phòng, vừa mở điện thoại ra đã thấy tin nhắn của cô bạn thân Cố Thu Thu: [Nghe nói anh cậu đi xem mắt à? Thế nào rồi?]
Lâm Uyển uể oải nhắn lại: [Chả biết, cũng bình thường thôi.]
Hình như cuối cùng hai người họ còn kết bạn WeChat với nhau thì phải. Nghĩ tới thái độ chống đối ban đầu của cả hai với chuyện xem mắt, giờ quay ngoắt một cái lại có vẻ hợp nhau... Lâm Uyển chỉ thấy buồn cười và mỉa mai.
Cảm xúc trong lòng rối như tơ vò. Dù sao thì người được sắp đặt xem mắt vốn là anh cô, không phải cô. Việc cô ở đây ghen bóng ghen gió, thật ra chỉ là tự chuốc lấy khổ.
Cố Thu Thu gọi thẳng cuộc thoại, giọng có phần gấp gáp: “Cải Cải, cái gì mà bình thường? Anh cậu rốt cuộc có thái độ gì?”
“Còn thái độ gì nữa, anh ấy đối với ai mà chẳng như thế.” Lâm Uyển thở dài, nói như hết hơi: “Dù sao cậu còn nhỏ, vội gì.”
“Chính vì nhỏ mới phải vội đó!” Cố Thu Thu không chút giấu giếm. “Chờ vài năm nữa anh cậu thật sự lấy vợ thì sao?”
Lâm Uyển ngừng lại một chút, rồi đề nghị: “Hay cậu tỏ tình luôn đi.”
Cố Thu Thu và Lâm Uyển lớn lên bên nhau, Lâm Tùy cũng thường xuyên chăm sóc cả hai. Dù thường xuyên mặt lạnh như tiền, nhưng không hiểu sao Cố Thu Thu lại mê kiểu người như vậy. Ngoài miệng thì ngày nào cũng cãi nhau chí chóe, chứ thực ra trong lòng thích rõ rành rành, cứ vài ba hôm lại lôi tên người ta ra than thở một trận.
Về chuyện bạn thân làm chị dâu... Lâm Uyển chẳng tán thành cũng chẳng phản đối. Tiếc là nhìn thế nào cũng thấy Lâm Tùy chẳng có hứng thú với ai cả. Thích thì tung thính khắp nơi, nhưng ai thả thính lại là kiểu kiêu căng chết tiệt.
Cho đáng đời ế!
“Ôi chao, tớ còn chưa đủ mười tám, tỏ tình gì chứ. Cậu nghĩ xem, anh cậu có thể động lòng với cậu không? Dĩ nhiên là không rồi. Thì làm sao có thể thích tớ được...” Cố Thu Thu thở dài, giọng đầy ỉu xìu.
Lâm Uyển an ủi: “Không sao. Dù anh tớ không thích tớ, nhưng nếu không thích cậu, tớ sẽ đánh cho một trận.”
Cố Thu Thu: “Vậy thì cảm ơn cậu nhiều nha.”
“À mà, tháng sau là sinh nhật mười tám của tớ đấy. Hay là nhân cơ hội này tớ ám chỉ với anh cậu nhỉ?”
“Tùy cậu. Ám chỉ hay nói thẳng đều được.” Lâm Uyển lười biếng ngả người ra sau, kéo gối ôm vào lòng. Nhưng trong đầu lại nảy ra một suy nghĩ: Nếu có người rước được Lâm Tùy thì cũng tốt.
Như vậy... Ôn Dĩ Mộ chính là của mình rồi.
Nghĩ tới lúc ăn tối, ba mẹ thân thiết hỏi Lâm Tùy cảm nhận về thiên kim nhà họ Ôn. Lâm Tùy tuy chỉ hờ hững đáp “Cũng bình thường”, nhưng thái độ lại không còn kiểu lấy lệ như mọi lần.
Không biết có phải cô đa nghi không, nhưng lần này, Lâm Tùy dường như nghiêm túc thật.
Cũng đúng thôi, Ôn Dĩ Mộ vừa xinh đẹp vừa thú vị, ai mà không thích được chứ.