Giọng nói này thật dễ chịu, nghe mềm mại dịu dàng như dòng suối nhỏ trong rừng. Không mang theo chút sát thương nào, nhưng lại mát lạnh thấm vào lòng người, như thể lan sâu tận đến tận xương cốt.
Dù không to, nó vẫn xuyên qua tiếng nước lẩu sôi ùng ục, đánh thẳng vào tim người nghe.
Cảm giác ấy... giống như tai cũng mang thai rồi vậy.
Mắt Lâm Uyển mở to, còn chưa kịp nhìn rõ gương mặt người đối diện thì giọng nói kia lại nhẹ nhàng vang lên: “Tôi tên là Ôn Dĩ Mộ, chữ "Mộ" trong "ái mộ".”
Lúc này, làn khói trắng từ nồi lẩu cuối cùng cũng tan đi, Lâm Uyển rốt cuộc cũng có thể nhìn rõ dung mạo của người ngồi đối diện.
Tóc đen dài thẳng, làn da trắng như sữa, đôi mày mảnh cùng đôi môi đỏ mọng, gương mặt đúng chuẩn mỹ nhân cổ điển. Chị chỉ lặng lẽ ngoan ngoãn nhìn bạn, không biểu cảm rõ ràng gì, mềm mại yếu đuối, cả người như thể làm bằng đậu hũ, chỉ cần một cơn gió thổi qua cũng đủ khiến chị ngã xuống.
Bàn tay đang cầm ly thủy tinh mảnh mai, trắng đến gần như trong suốt, mềm mại đến mức khiến người ta chỉ muốn nắm lấy, cảm nhận xem da thịt ấy trơn mịn đến nhường nào.
Ấy vậy mà chị không nói “chữ "Mộ" trong "ngưỡng mộ"” như thông thường, mà thẳng thắn nói là “ái mộ”. Nói ra như thể chẳng chút bối rối hay ngại ngùng, ngược lại còn toát lên nét ngây thơ của một thiếu nữ chưa từng va chạm thế sự.
Quá nguy hiểm rồi... Lâm Uyển thầm tính toán tuổi tác trong đầu. Có thể xem mắt với Lâm Tùy hai mươi hai tuổi, thì chí ít cũng phải ngoài hai mươi rồi chứ?
Nhưng khoảnh khắc Ôn Dĩ Mộ cúi đầu khẽ mím môi cười, tóc dài lướt qua khóe môi, vừa khéo che che giấu giấu, lại mang đến cảm giác như mối tình đầu năm mười sáu tuổi.
Lại thêm chút quyến rũ nhẹ nhàng của phụ nữ trưởng thành. Mà thôi, so với mình trưởng thành hơn thì cũng tính là phụ nữ trưởng thành rồi.
Lâm Uyển nghĩ thêm một chút, đầu hai mươi cũng vẫn là thiếu nữ thôi. Gái đại học còn non nớt đầy ra đấy, cảm giác “mối tình đầu” cũng chẳng có gì lạ.
Còn cái tên sặc mùi trai đẹp như Lâm Tùy kia, nói ra cũng chỉ là đứa trẻ trong mắt người lớn thôi mà.
Chẳng qua là do giới hào môn kết hôn sớm, nên mới bị thúc ép phải tới buổi xem mắt này. Nói cho hay là “dù không nên duyên cũng có thể làm quen một chút”, tiện thể cũng thắt chặt thêm mối quan hệ với nhà họ Ôn nổi tiếng là gia tộc trí thức.
Tên Ôn Dĩ Mộ, Lâm Uyển cảm giác từng nghe qua ở đâu đó. Nhưng do nhà họ Ôn luôn giữ phong thái điềm đạm, gần như không xuất hiện ở các buổi tiệc xã giao nên cô chưa từng gặp.
Không ngờ thiên kim nhà họ Ôn lại là một mỹ nhân dịu dàng đến thế. Đẹp đến mức khiến người ta nhìn một cái là kinh tâm động phách, hận không thể giữ lấy cho riêng mình.
Mặt Lâm Uyển bắt đầu nóng bừng. Cô không muốn thừa nhận mình vừa bị vẻ đẹp của Ôn Dĩ Mộ đánh trúng tim ngay từ ánh nhìn đầu tiên, chỉ đành làm bộ than vãn với Lâm Tùy bằng giọng nũng nịu: “Nóng quá à, nồi lẩu này làm em đổ hết mồ hôi rồi!”
Cô cố tình làm cho giọng mình mềm hơn mấy phần, nghe như mè nheo. Nhưng lần này, trong lòng lại mang mục đích khác.
Mỹ nhân như Ôn Dĩ Mộ... cái tên chó má như Lâm Tùy đâu có xứng!
Lỡ như chị ấy mù mắt mà thích Lâm Tùy thì sao? Lâm Uyển nhất định phải thay trời hành đạo! Tuy Lâm Tùy cũng được khen là có ngoại hình, năng lực lại mạnh, được yêu thích trong đám con cháu nhà giàu, nhưng cái miệng độc địa của hắn thì... một người mềm mại như Ôn Dĩ Mộ sao chịu đựng nổi?
Lâm Tùy tiện tay cầm khăn nóng, hờ hững lau trán giúp cô, động tác qua loa y như cái cách anh rửa mặt buổi tối. Ánh mắt vẫn không ngừng liếc sang người đối diện.
Lâm Uyển còn chưa kịp nổi giận vì bị anh lau trán đến suýt trầy da thì đầu óc cô lại lóe lên một suy nghĩ khác, lỡ như Lâm Tùy bị Ôn Dĩ Mộ thu hút thì sao?
Trời đất ơi, cái vẻ ngoài đẹp trai đó đã mê hoặc biết bao thiếu nữ rồi. Nếu giờ hắn biết cách kiềm chế cái tính xấu, học theo kiểu bạn trai mẫu mực mà chiều chuộng người ta... thì cũng khó nói lắm!
Trong lòng Lâm Uyển lập tức rung chuông cảnh báo. Bề ngoài thì vẫn thong thả nhai một miếng dạ dày bò, nhưng trong đầu cô đã xoay qua hàng tá suy nghĩ.
Phía trên bàn, một màn tình cảm anh em ấm áp diễn ra. Nhưng thật ra bên dưới, mỗi người đều ôm một bụng tâm cơ, quan hệ anh em này... đúng là “tình cảm nhựa” đến không thể nhựa hơn.
Lâm Tùy gắp một miếng thịt bò vừa chín chia cho em gái, Lâm Uyển vừa nhai vừa vô thức vén tóc, rồi lại không nhịn được mà liếc sang đối diện.
Hơi nước bốc lên lờ mờ, trước mặt Ôn Dĩ Mộ là một chén nước chấm nhỏ, các đĩa và chén đặt gọn gàng ngay ngắn. Cách cô lấy thức ăn từ nồi lẩu vô cùng thanh nhã, dáng vẻ khi nhai lại càng nhẹ nhàng và từ tốn.
Nhìn là biết được nuôi dạy cẩn thận từ nhỏ, sống như công chúa, mọi quy tắc lễ nghi dường như đã hòa vào máu thịt.
Không trách được người ta vẫn gọi nhà họ Ôn là gia tộc trí thức, so với họ Lâm đúng là một trời một vực. Nhà cô đúng kiểu nhà giàu mới nổi.
Lâm Uyển đang nghĩ đến đó, bỗng thấy Ôn Dĩ Mộ trông có chút... cô đơn.
Không, chị ấy ngồi đó như một nàng tiên, dù chỉ có một mình vẫn luôn giữ được dáng vẻ ung dung, chẳng chút ngại ngùng hay hoang mang. Cả người vẫn toát lên vẻ dịu dàng như dòng nước chảy.
Khiến người ta nghĩ đến một công chúa thật sự, yếu ớt mong manh như bông hồng mới nở, nhưng lại mang đôi vai kiên cường, dũng cảm mà bình thản đối mặt với tất cả. Đến mức khiến người khác chỉ muốn quỳ xuống trước cô, hôn lên mảnh đất dưới chân chị.
Lâm Uyển thầm kinh hãi, khí chất này, đúng là kiểu không cần phô trương mà vẫn khiến người khác phải cúi đầu.
Mới chỉ nhìn vài lần, nói mấy câu, cô đã phải thừa nhận, mình bị Ôn Dĩ Mộ nhẹ nhàng chinh phục mất rồi.