10
Ba mẹ Hạ muốn chúng tôi về nhà ở vài ngày.
Hạ Thành Cẩn đột ngột phải đi công tác, chỉ còn mình tôi quay về.
Dù rằng be mẹ Hạ khá tôn trọng nhau, mối quan hệ hòa thuận, nhưng tôi vẫn không mấy thích bầu không khí trong nhà này.
Buổi tối, tôi ngồi ở phòng khách chơi game cùng Hạ Ngôn Nặc.
“Chị dâu ơi, chị có thể nói với anh em đừng bắt em học bù nữa được không?”
Hạ Ngôn Nặc năm nay lớp 10, điểm thi không tốt, nên trong kỳ nghỉ, Hạ Thành Cẩn mời gia sư về dạy kèm cho cô bé.
Tôi xoa đầu cô bé:
“Anh em thấy em học dở quá nên mới bắt em học thêm đó.”
“Nhưng ba còn bảo rằng em học không giỏi cũng chẳng sao, sau này có anh nuôi rồi.”
Hạ Ngôn Nặc là con út trong nhà, được cưng chiều nhất. Ngay cả ba Hạ nghiêm khắc thường ngày trước mặt cô bé cũng hóa thành người cha hiền từ.
Tôi bật cười:
“Vậy nếu anh em không muốn nuôi em nữa thì sao?”
“Chuyện đó sẽ không bao giờ xảy ra. Dù anh ấy già hơn em nhiều, ngoại hình xấu, tính tình khó chịu, lúc nào cũng hung dữ với em, nhưng anh ấy vẫn cho em tiền tiêu vặt và mua quà cho em.”
Tôi cười phá lên. Hóa ra trong mắt cô em gái, Hạ Thành Cẩn cũng chẳng được yêu thích mấy.
“Ba mẹ nói em là công chúa nhỏ của Hạ gia. Sau này lấy chồng, họ sẽ chọn cho em người đàn ông tốt nhất trên thế giới, người mà cả đời sẽ đối xử thật tốt với em.”
Nghe tới đây, nụ cười trên môi tôi cứng lại.
“Thế anh em nói sao?”
“Anh bảo Đại Thanh đã sụp đổ, không còn công chúa nữa. Nếu em không ngoan, anh sẽ gả em đi để liên hôn.”
Tôi: “...”
“Anh em muốn em học tốt, là vì muốn điều tốt cho em. Em có thể học không giỏi, nhưng không được lười học. Em có thể học hát, học nhảy, học vẽ, hoặc làm vận động viên hay bác sĩ, tùy theo em thích.”
“Em thích chơi game.”
“Anh em nói chỉ cần em thi đậu đại học, anh sẽ cho em đi chơi game chuyên nghiệp.”
Tôi gật đầu, giải thích:
“Anh em nói đúng đấy.”
“Ba mẹ em cũng không sai, nhưng nếu em nghe lời anh em, sau này em sẽ có nhiều lựa chọn hơn.”
Ba mẹ Hạ chỉ muốn cô bé sống thoải mái, hạnh phúc, nên đã vạch sẵn con đường tương lai. Nhưng suy nghĩ của người lớn đôi khi không giống chúng ta.
Đang nói chuyện, Hạ Thành Cẩn từ ngoài bước vào.
“Anh về rồi?”
Anh gật đầu, trông vẻ mệt mỏi.
“Không sao chứ?”
“Không, mọi chuyện được giải quyết rồi.”
“Vậy thì tốt.”
Anh nhìn qua Hạ Ngôn Nặc. Cô bé lập tức nép ra sau lưng tôi, vẻ mặt chột dạ.
Thấy vậy, anh bước tới nhéo tai cô bé:
“Có phải lại nói xấu anh không?”
“Á! Em không có!”
“Chị dâu! Chị xem anh kìa!”
Hạ Thành Cẩn:
“Em kêu chị ấy cũng vô ích. Chị ấy chỉ giúp anh thôi.”
Tôi vừa định chìa tay ra thì lại khựng lại, không biết làm gì tiếp.
Đột nhiên, ba Hạ từ tầng hai bước xuống, không khí vui vẻ chợt im bặt. Trong nháy mắt, Hạ Thành Cẩn nghiêm túc hẳn:
“Ba.”
“Lên thư phòng nói chuyện.”
“Vâng.”
Tôi và Hạ Ngôn Nặc liếc nhau, đều cảm thấy điềm chẳng lành.
Ba Hạ rất ít khi mắng hay quát lớn, nhưng giọng điệu nghiêm túc và ánh mắt uy nghiêm của ông đủ khiến người ta áp lực.
Khi Hạ Thành Cẩn trở về phòng, trên trán anh có vết trầy.
Không nặng, nhưng chắc bị cạnh văn kiện quẹt trúng.
Tôi muốn hỏi nhưng lại sợ anh cảm thấy mất mặt. Thế là lấy hộp thuốc ra, lặng lẽ bôi thuốc cho anh.
Anh cũng im lặng, để tôi tùy ý xử lý.
“Không phải anh bảo mọi chuyện đã giải quyết rồi sao?”
“Lúc xảy ra vấn đề thì không kịp mắng, giờ mới bổ sung.”
“...”
Công ty lớn khó tránh khỏi sơ suất. Nhờ Hạ Thành Cẩn nghiêm túc kiểm tra nên không để lại hậu quả lớn. Dù vậy, ba Hạ vẫn tức giận vì lo ảnh hưởng tới lợi ích của Hạ thị.
“Ba anh thật đáng sợ.”
“Anh cũng thấy thế.”
“Kỳ thật anh làm rất tốt.”
“Anh cũng thấy thế.”
“Ông ấy quá nghiêm khắc.”
“Anh cũng thấy thế.”
Tôi phì cười:
“Hạ Thành Cẩn, anh không biết xấu hổ.”
Anh nắm nhẹ ngón tay tôi, giọng trầm thấp:
“Chúng ta về nhà đi.”
Từ “về nhà” từ miệng anh nói ra nghe có chút xa lạ.
Anh vừa bị mắng, giờ đòi rời đi chắc không ổn lắm. Lỡ bị mắng thêm thì sao?
“Anh xin em đi?”
“Xin em.”
“...”
“Anh không muốn ở đây nữa.”
Trông anh đáng thương thật đấy. Nhưng ai bảo tôi là người xấu làm chi?
“Anh xin kiểu này mà muốn tôi giúp sao? Phải có gì đó để trao đổi chứ?”
Hạ Thành Cẩn hỏi lại:
“Có thứ gì em muốn mà anh không thỏa mãn đâu?”
“Trừ thân thể anh ra, cái gì anh cũng cho em.”
...
Ba phút sau, Hạ Thành Cẩn bị tôi ấn xuống giường, áo bị kéo lên.
Tuy tôi là người mê cái đẹp, nhưng chỉ thích nhìn mặt, chứ không háo sắc thật đâu.
Nhưng gần đây cơ bụng nhiều lần hiện lên làm tôi tò mò.
Trời ạ! Cảm giác sờ thử sẽ thế nào nhỉ?
Khi tay tôi từ từ trượt xuống, anh chợt giữ lại, mặt đỏ bừng.
“Đủ rồi.”
Tôi cũng không làm khó anh thêm, cảm thấy hơi ngượng.
Nghĩ lại, Hạ Thành Cẩn nghe lời tôi như vậy, chắc một phần là vì lời hứa trước khi kết hôn. Một phần khác, có lẽ là vì anh sợ ba mình.
Nếu chúng tôi tỏ ra bất hòa, thậm chí ly hôn, ảnh hưởng đến giá cổ phiếu Hạ thị, ba Hạ chắc chắn sẽ nổi giận.
Tôi nghĩ vậy rồi hỏi anh:
“Anh thấy em đâu có yêu cầu gì quá đáng đúng không?”
“Chẳng phải chuyện nhỏ sao? Mua quần áo, trang sức, chuẩn bị quà, đón đưa em, nấu đồ em thích, hay báo cáo khi ra ngoài. Em cũng hay tặng quà cho anh mà.”
“Được rồi, nhưng anh nhớ vụ nước tắm đúng 45°C là hơi quá đáng đấy.”
Tôi mờ mịt gật đầu, cảm giác như bị dẫn dắt.
“Anh còn có ý thức về điều này cơ à?”
“Ừ, tất nhiên rồi.”
“Thôi được, tiếp tục giữ vững tinh thần này nhé.”