Chương 7

8.

Thấy anh không nhúc nhích, tôi xả tay khỏi anh, vén tay áo, rồi cắn lên cánh tay anh.

“A ——”

“Lam Hi, em là con cún.”

“Tôi cắn cún.”

“Phi!” Cắn xong, tôi còn giả vờ phun ra lông chó.

ÔI ~

Thoải mái ghê.

“Em rốt cuộc giận cái gì?”

Tôi không để ý đến anh.

Tài xế ở phía trước lặng lẽ lái xe, không dám nói một lời.

Về đến nhà, tôi tự rót cho mình ly nước, giọng nói nhàn nhạt:

“Ngày mai chúng ta đi làm thủ tục ly hôn đi.”

“Cái gì?” Hạ Thành Cẩn cho rằng mình nghe nhầm.

“Lam Hi, anh không đùa với em đâu, từ khi kết hôn đến giờ, yêu cầu nào của em mà anh không làm?”

Tôi gật đầu: “Ừ, anh đã thể hiện rất tốt.”

Hạ Thành Cẩn: “…”

“Tôi chỉ là không muốn tiếp tục nữa.” Tôi nói thêm.

Đáp lại tôi là một sự im lặng kéo dài.

“Ly hôn!” Tôi bực mình.

Anh cúi đầu, thấp giọng nói hai chữ: “Không ly.”

“Vì sao?”



“Nói đi!” Tôi thúc giục.

“Khụ, đã nói một năm mới ly hôn.”

A.

Tôi biết ngay là anh không thể nói gì hay ho mà!

Hạ Thành Cẩn cũng không hiểu vì sao, chỉ là đột nhiên không muốn ly hôn.

“Có phải hôm nay nhìn thấy Minh Vi nên em hiểu lầm gì rồi phải không?”

“Giữa tôi và cô ấy thật sự không có gì cả.”

Tôi cười lạnh: “À, anh giải thích với tôi làm gì?”

“Sao em lại tức giận?”

“Tôi không tức giận.”

“…”

Không khí giằng co trong giây lát, thì tiếng gõ cửa đột nhiên vang lên.

Thấy Hạ Thành Cẩn vẫn đứng bất động, tôi tức giận nói: “Mở cửa đi!”

Anh đi ra ngoài rồi mang vào một hộp cơm.

Là một hộp bánh kem Matcha.

Hạ Thành Cẩn giải thích: “Không phải em nói khi em giận thì tôi phải tiêu tiền dỗ em sao?”

“Anh biết em thích quần áo và trang sức, mai mới có thể giao tới.”

“Em có thể ăn bánh kem trước.”

Tôi: “…”

Thực ra, Hạ Thành Cẩn nói cũng không sai, anh quả thật đã đáp ứng tất cả yêu cầu của tôi.

Đây chẳng phải là tôi muốn sao?

Yêu hay không yêu không quan trọng, anh rất tốt với tôi, yêu cầu nào của tôi cũng đáp ứng là đủ rồi.

Tôi đột nhiên cảm thấy hơi tiếc khi nghĩ đến chuyện ly hôn.

“Giờ em còn giận không?”

“Tôi không giận!!!”

Hạ Thành Cẩn: “…”

“Ừ, không giận.”

“Là anh tự muốn mua cho em.”

Tôi cảm thấy hơi ngượng ngùng.

“Anh không phải thích Minh Vi sao? Tôi buông tha anh, anh chắc sẽ vui lắm.”

“Anh không thích cô ấy.” Hạ Thành Cẩn hỏi, “Cô ta còn công khai đào hôn, đánh vào mặt Hạ gia, em dựa vào đâu mà nghĩ anh sẽ tiếp tục thích cô ấy chứ?”

“Anh thật sự hèn đến thế sao?”

Tôi: “Đúng là không hèn thiệt.”

“Anh hôm nay đấu giá bộ trang sức kia, chẳng lẽ không phải vì muốn giành với cô ta à?”

Hạ Thành Cẩn thừa nhận: “Ban đầu là vì em kêu anh mua, sau đó anh thật sự có chút tức giận.”

“Vậy anh không được tức giận sao?” Anh chất vấn.

“Cô ấy đã chơi anh như vậy, nếu không trả thù thì anh đã rất nhân từ rồi, mà giờ anh cũng không được phép tức giận sao?”

Cái này thì…

Tôi lại cảm thấy có phần hợp lý.

Nếu tôi kết hôn, rồi chú rể bỏ trốn.

Không đánh anh ta vào bệnh viện là tôi đã nhẹ tay rồi.

Hạ Thành Cẩn đột nhiên xụ mặt xuống: “Lam Hi, em cảm thấy anh không nên tức giận, không nên mang thù, anh phải có một tình yêu sâuđậm, như vậy mới hợp với tưởng tượng của em đúng không?”

Tôi ngây người: “Không… Không phải, anh giận cái gì chứ?”

“Anh không giận!”