15.
Trên đường trở về, tài xế im lặng lái xe phía trước. Ở ghế sau, tôi ngồi bên trái, Hạ Thành Cẩn ngồi bên phải, giữa hai chúng tôi là một khoảng cách lớn.
Tôi quay sang hỏi anh:
“Hạ Thành Cẩn?”
Anh vẫn giữ im lặng.
Tôi nhướn mày: “Anh giận gì vậy?”
Không có phản hồi.
Tôi nghiêng đầu cười: “Anh định chiến tranh lạnh với tôi luôn hả?”
Hạ Thành Cẩn cuối cùng cũng nhướn mày nhìn tôi: “Là em đẩy anh xuống nước.”
Tôi bật cười: “Vậy anh nói thử xem, ai là người khiến Minh Vi xuất hiện ở đó?”
“Là Từ Dương.”
Tôi giơ ngón tay cái: “Quá đúng!”
Nghiêng người lại gần, tôi bình thản nói:
“Thứ nhất, tôi với Minh Vi không thân, chúng tôi chỉ gặp nhau có vài lần. Với Từ Dương thì lại càng chẳng quen biết. Nên loại tôi khỏi danh sách.”
“Thứ hai, Minh Vi là người anh quen, đúng không?”
Anh gật đầu.
“Từ Dương thì sao?”
“Cũng vậy.”
“Vậy phiền phức này là do anh gây ra, nhưng lại đổ lên đầu tôi. Tôi đã gánh hậu quả thay anh rồi, giờ bắt anh nhảy xuống nước một chút, anh còn ấm ức à?”
Hạ Thành Cẩn bật cười khẽ: “Không ấm ức.”
Tôi hài lòng gật đầu, nhưng rồi chợt nhớ ra điều gì đó, hơi ngập ngừng:
“À... Mà phải nói thật... Lần trước chính tôi là người ‘gợi ý’ Từ Dương đi phá đám cưới.”
Anh quay phắt sang tôi, mắt đầy kinh ngạc: “Là em?”
Tôi nhún vai cười cợt: “Thế mà anh còn không tức giận? Rõ ràng lúc đó Từ Dương làm anh thành trò cười.”
Anh thở dài: “Có hay không có em thì anh cũng trở thành trò cười thôi.”
Tôi ngẩn ra, không hiểu.
Anh nhìn tôi một lúc rồi nhẹ nhàng giải thích:
“Hôm đó, Minh Vi mang giày đế bệt. Anh thấy rồi, rõ ràng là cô ấy đã thông đồng với Từ Dương từ trước.”
Tôi nghiêng đầu, vẫn mù mờ.
Anh khẽ cười, lắc đầu: “Thôi, em không hiểu đâu.”
16.
Về đến nhà, Hạ Thành Cẩn bật đèn, phòng khách hiện lên với đầy hộp quà và túi xách trải khắp nơi. Tất cả đều là những thương hiệu tôi yêu thích.
“Đây là cho em?”
Anh gật đầu, giọng trầm khàn:
“Ngày hôm đó, anh không cố ý làm em giận. Anh chỉ muốn nói thật với em rằng… anh yêu em. Vì yêu nên mới hôn em, mới cố ý chạm vào em, mới cố tình trêu chọc em.”
Tôi tròn mắt nhìn anh.
Anh lại nói tiếp, vẻ mặt nghiêm túc:
“Nhưng hôm đó không đúng lúc. Anh không muốn mọi thứ giữa chúng ta bắt đầu một cách mập mờ như vậy. Phải có hoa, có quà. Đó mới là sự tôn trọng.”
“Thế hôm đó anh nói ‘thực xin lỗi’ là ý gì?”
“Anh xin lỗi vì đã lợi dụng cảm giác say để thân mật với em, mà chưa được em đồng ý.”
Tôi nghe xong mà lòng cứ rối bời, khẽ gật đầu:
“Vậy… hoa đâu?”
Ngay lúc đó, chuông cửa vang lên. Anh mỉm cười nhẹ:
“Đến rồi.”
Tôi ngồi gỡ từng hộp quà, mỗi lần lại lẩm bẩm nhận xét:
“Dù thích màu xanh, nhưng mẫu hồng này lại đẹp hơn.”
“Không sao, anh mua thêm cho em.”
“Cái này còn chưa có hàng chính thức, anh làm sao mua được vậy?”
“Em đoán xem.”
Anh cười, rồi bất ngờ đặt cằm lên vai tôi, hai tay vòng qua hông, ôm tôi từ phía sau. Hộp quà trong tay bị anh khẽ lấy đi.
“Đều là của em. Giờ cứ từ từ xem. Nhưng bây giờ…”
...