14.
Mấy ngày nay, tôi ở chỗ Trần An.
Đến hôm Thẩm gia tổ chức yến hội, Hạ Thành Cẩn tới đón tôi.
Anh nhìn bộ dáng tôi mặc lễ phục, thấp giọng khen, "Đẹp quá."
Tôi đáp lại, "Mắt anh cũng tinh đấy."
Hạ Thành Cẩn: "..."
Anh nhẹ nhàng giữ lấy tay tôi, cố thuyết phục, "Hôm nay cùng anh về nhà nhé?"
"Dựa vào gì chứ?" Tôi nhướng mày hỏi lại.
Hạ Thành Cẩn: "?!..."
Anh đúng kiểu bị hỏi trúng tử huyệt, không biết phải đáp sao.
Trong yến hội, tôi mang bộ trà cụ ra tặng.
Thẩm lão gia tử tỏ ra rất thích.
Hạ Thành Cẩn không nói lời nào, cứ để mặc người ta hiểu rằng đây là quà chung của hai vợ chồng chúng tôi.
Tôi nghiêng đầu nhìn anh, khẽ mỉm cười, nhưng ánh mắt lạnh lùng đến đáng sợ.
Ké quà của tôi tặng mà không chớp mắt? Hay lắm!
Hạ Thành Cẩn ghé sát bên tai tôi, nhỏ giọng nói, "Em tặng hay anh tặng thì khác gì nhau đâu?"
Tôi mỉm cười đáp, "Khác chứ. Em bỏ tiền."
"Tiền của em cũng là tiền của anh, khác gì nhau?"
"..."
Anh thở dài, bất lực, "Chẳng lẽ anh nộp hết lương cho em rồi mà còn chưa đủ để em hài lòng sao?"
Ừ thì, coi như chấp nhận được.
Buổi tiệc mang tính chất xã giao nên rượu là thứ không thể thiếu. Tôi uống chút ít rồi tìm lý do ra ngoài hít thở không khí.
Lúc đi dạo trong vườn, tôi bất ngờ gặp Minh Vi.
"Chị ơi, chị rốt cuộc muốn làm gì đây?" Tôi hỏi, giọng không chút thiện cảm.
Cô ta cười nhẹ, "Lam Hi, chúng ta cần nói chuyện."
Tôi nhíu mày, "Có gì thì đi tìm Hạ Thành Cẩn mà nói. Hai chúng ta không thân."
Hạ Thành Cẩn đúng là vô dụng. Công việc thế nào mà không xử lý nổi cô ta?
Minh Vi lộ ra vẻ mặt khó xử, nhưng ngay sau đó lại thay đổi, giọng nói đầy tủi thân, "Cô Lam, giữa hai người rõ ràng không có tình cảm, vì sao cứ phải bám lấy anh ấy?"
Tôi nhướn mày, "Ban đầu, người bỏ chạy trong hôn lễ là chị mà?"
"Nhưng đó là vì tôi chọn nhầm người!" Cô ta bắt đầu kích động.
"Chị yêu Hạ Thành Cẩn thật à?" Tôi hỏi thẳng.
Minh Vi không trả lời, chỉ cười lạnh, "Lúc thông báo cho Từ Dương đến cướp hôn, là cô đúng không?"
Tôi: "..."
À thì, đúng là tôi làm thật. Nhưng chẳng nhẽ cô ta định...
"Lam Hi, tôi có ngày hôm nay đều là nhờ cô! Nếu tôi đem chuyện này nói cho Thành Cẩn thì sao nhỉ..."
Tôi bật cười, kéo tay cô ta, "Vậy chị mau đi đi! Đi mà nói! Để tôi dẫn chị đi!"
Muốn uy hϊếp được tôi à?
Chỉ cần bí mật này lộ ra một cách nhanh chóng thì tôi không còn bí mật gì nữa.
Đột nhiên, Minh Vi níu tay tôi dùng chút lực kéo về hướng ngược lại.
Tôi bị kéo lảo đảo.
“Bùm!”
Cô ta rớt xuống hồ bơi bên cạnh.
May quá may quá.
Tôi đứng vững rồi.
Làm tôi sợ hết hồn.
Tôi hoàn hồn, nhìn xuống cô ta đang vùng vẫy dưới nước.
Ngay lúc này, Hạ Thành Cẩn xuất hiện. "Em không sao chứ?" Anh hỏi tôi.
Tôi lắc đầu, chỉ xuống Minh Vi trong ao, "Anh nghĩ cô ta có sao không?"
"Không sao đâu. Cô ta biết bơi."
"Nhưng lỡ bị chuột rút thì sao?"
"... Cũng đúng."
Thế là Hạ Thành Cẩn cùng tôi gọi thêm người đến cứu Minh Vi.
Sau khi được kéo lên bờ, Minh Vi quấn khăn, run bần bật nhưng vẫn không quên nói, "Lam Hi, ban đầu Thành Cẩn là của tôi, cô không thể vì chuyện đó mà đẩy tôi xuống nước được!"
Hạ Thành Cẩn nhìn cô ta, nhíu mày phản bác, "Ngừng bịa đặt đi! Rõ ràng cô định đẩy Lam Hi xuống nước, kết quả tự làm tự chịu thôi." (đây là Hạ Thành Cẩn nhìn thấy. )
"Thành Cẩn, không phải đâu, anh phải tin em..." Minh Vi hai mắt ngấn lệ, cố giải thích.
Hạ Thành Cẩn thở dài, "Minh Vi, nói thật đi, có phải Từ Dương xúi giục cô đến quấy rối không?"
Tôi: "?"
Đúng lúc này, xung quanh có người bắt đầu bàn tán:
"Lúc trước đúng là hôn lễ của Hạ Thành Cẩn và Minh Vi, ai ngờ Minh Vi bỏ trốn theo bạn trai. Hạ gia không còn cách nào, nên mới tìm Lam Hi để cứu vãn mặt mũi."
"Thay thế cô dâu? Đây là tình tay ba đúng không? Hay quá nhỉ!"
Phiền thật đấy!
Tôi ghét nhất là bị người khác bàn ra tán vào như vậy!
Không muốn để sự việc bị xào xáo thêm, tôi kéo tay Hạ Thành Cẩn, nở nụ cười dịu dàng, "Lại đây."
Anh nhìn tôi, cũng cười đáp lại.
Tôi tháo chiếc đồng hồ trị giá 300 vạn trên cổ tay anh, đối mặt với Minh Vi, nhẹ nhàng nói, "Minh Vi, có vẻ chị chưa hiểu tôi lắm."
Tay tôi xoa nhẹ ngực Hạ Thành Cẩn, rồi bất ngờ dùng lực đẩy mạnh.
"Đây mới là đẩy!"
"Bùm!"
Lần này đến lượt Hạ Thành Cẩn rơi xuống hồ bơi.
Anh vùng vẫy bò lên, ánh mắt tràn đầy khó tin, "Lam Hi!"
Tôi thoáng áy náy, nhận lấy chiếc khăn từ người bên cạnh giúp anh lau khô.