13.
Tôi đang cùng Trần An dạo phố thì nhận được tin nhắn từ Hạ Thành Cẩn.
“Em đừng tức giận.”
Kèm theo đó là mấy tấm ảnh hàng xa xỉ chụp rất đẹp mắt.
Tôi trả lời ngắn gọn: “Hai ngày nay em ở nhà bạn.”
Sau đó bình tĩnh tắt điện thoại.
Trần An thấy tôi vừa thử vòng tay mới đã chọn nhưng lại trả lại, liền hỏi:
“Không mua à?”
“Hạ Thành Cẩn mua để lấy lòng mình rồi.”
“Biết điều nhỉ, cậu còn giận à?”
Tôi nhàn nhạt lắc đầu:
“Giận không phải cảm xúc, mà là một loại thái độ.”
Tôi muốn anh ta biết rằng tôi đang giận.
“Vậy giờ cậu tính làm gì?”
“Chiều nay tới tiệc mừng thọ ông Thẩm, ông nội Hạ Thành Cẩn và ông Thẩm là bạn cũ, anh ta chắc chắn sẽ được mời đến.”
“Mình sẽ bắt anh ấy dẫn mình theo.”
“Hả?” Trần An ngơ ngác, không hiểu sao tôi đổi chủ đề nhanh vậy.
Tôi giải thích: “Thẩm gia ở Kinh Thị có vị thế không thể coi thường, nếu tạo được mối quan hệ tốt, Lam Thị sẽ phát triển ở đây thuận lợi hơn.”
Ông Thẩm thích sưu tầm đồ cổ, mà bộ trà cụ tôi thắng đấu giá lần trước lại rất hợp ý ông ấy.
Trần An nhìn tôi, không khỏi thốt lên: “Cậu đúng là... tình cảm lẫn sự nghiệp đều không để trật nhịp.”
Tôi bất đắc dĩ: “Chứ biết làm sao giờ? Ngày ly hôn với Hạ Thành Cẩn cũng gần lắm rồi.”
“Người thì cũng phải giữ, nếu không giữ được tình cảm, ít nhất cũng phải tranh thủ thêm chút lợi ích. Phí thanh xuân một năm trời, mình không muốn lãng phí.”
Lúc này, điện thoại tôi nhận được cuộc gọi từ một số lạ:
“Chào cô Lam, tôi có chuyện muốn nói với cô.”
Tôi cau mày: “Ai vậy?”
“Tôi là Minh Vi.”
“Xin lỗi, tôi không rảnh. Nếu là công việc, phiền cô liên hệ trợ lý tôi để đặt lịch.”
“Cô Lam, tôi biết cô và Thành Cẩn chỉ là hôn nhân thương mại. Đám cưới đó vốn thuộc về tôi, may là cô được đưa vào làm người thay thế thôi.”
“...”
À, cuối cùng cũng hiểu, hóa ra vẫn là vì Hạ Thành Cẩn.
“Ồ, vậy thì sao?”
“Tôi hy vọng cô có thể buông tha cho anh ấy.” Giọng cô ta rất nghiêm túc.
Hả???
“Không phải... Mà nó liên quan gì đến cô?” Tôi thật sự không hiểu nổi.
Cô ta với Từ Dương không phải đang yêu nhau à? Sao lại cứ bám lấy Hạ Thành Cẩn không buông?
“Chúng ta nên tìm thời gian nói chuyện một chút, dù sao tôi biết một số bí mật của cô.” Giọng điệu của cô ta đầy ý đe dọa.
Tôi cảnh giác: “Cô ăn cắp bí mật công ty tôi à?”
“... Không phải.”
“À, thế thì không sao.” Tôi nhẹ nhõm thở phào. “Bí mật mà đến cô cũng biết được thì chắc cũng chẳng phải chuyện to tát gì.”
Tôi cúp máy, không để cô ta nói thêm gì nữa.
“Minh Vi bị gì thế nhỉ? Tôi với cô ta quen thân lắm à?” Tôi thắc mắc.
Trần An bật cười: “Cậu không hiểu đâu, gần đây cô ta với Từ Dương không êm đẹp, chắc lại định quay lại tìm Hạ Thành Cẩn để làm “lốp xe dự phòng” thôi.”
Hóa ra Từ Dương muốn đi Tây Tạng tìm cảm hứng sáng tác, nhưng Minh Vi không bỏ được công việc nên không thể đi cùng.
Hai người lại cãi nhau.
Trước đây, họ cãi nhau cũng vì chuyện này.
Từ Dương luôn muốn đi khắp nơi để khám phá, còn Minh Vi chỉ muốn anh ta ở lại bên cạnh mình.
Không ai chịu nhường nhịn, nên cuối cùng dẫn đến chia tay.
Lần đó, Minh Vi tức giận tìm tới Hạ Thành Cẩn, đòi kết hôn với anh ta chỉ để ép Từ Dương ở lại.
Nhưng Từ Dương nghĩ cô ta thực sự muốn cưới, nên thu dọn hành lý, tính rời xa nơi đầy đau khổ này.
Rồi họ lại gặp phải tôi – người tốt bụng này!
Tôi tìm cách liên lạc với Từ Dương, nói thẳng:
“Cô ấy vẫn yêu anh, chỉ là cố ý chọc giận anh thôi, đang đợi anh đến giành lại cô ấy.”
Thế là câu chuyện phía sau được giải quyết.
Từ Dương chọn ở lại, ở bên Minh Vi. Nhưng hiện tại... rõ ràng anh ta đang hối hận.
Hạ Thành Cẩn dù không thích tôi, nhưng cũng không thể nào quay lại với Minh Vi.
Nhớ lại lần trước khi anh ấy nhắc đến Minh Vi, thái độ như muốn ném bay đầu cô ta đi.
Minh Vi còn gửi tin nhắn cho tôi, rủ tôi ra ngoài nói chuyện.
Nhưng tôi không rảnh để mấy chuyện vớ vẩn làm phiền tâm trạng mình, thế nên tôi ghi âm cuộc gọi đó rồi chuyển cho Hạ Thành Cẩn.
“Việc anh gây ra thì tự mà giải quyết.”
Anh lập tức gọi lại: “Em đừng nghe cô ta nói linh tinh, cô ta với Từ Dương không sống yên ổn, giờ lại chạy đến phá tình cảm của chúng ta. Anh nhìn thấu rồi, cô ta với Từ Dương đúng là một cặp trời sinh, chẳng thể chịu được việc anh sống tốt.”
Tôi suýt bật cười. Cách suy nghĩ này cũng lạ thật!
“Tôi không quan tâm, dù sao anh phải tự giải quyết ổn thỏa, tôi chỉ nhìn kết quả.”
Tất cả những thứ làm tôi khó chịu đều nên biến khỏi cuộc đời tôi.
Huống chi, đây rõ ràng là phiền phức Hạ Thành Cẩn tự rước, dựa vào gì bắt tôi gánh?
Anh hỏi lại: “Anh đi... giải quyết thật à?”
“Không lẽ tôi phải đi dọn rắc rối cho anh?”
“Hạ Thành Cẩn, nhớ kỹ: tôi chỉ chịu trách nhiệm quản lý anh thôi!”
“... Anh biết rồi.”
“Bao giờ em về?” Giọng anh thoáng chút tủi thân.
“Để vài hôm nữa rồi tính.”
Tắt máy xong, tôi với Trần An tìm chỗ ăn cơm.
Đúng là vài chuyện nhảm nhí làm mất hết cả buổi đi dạo phố của tôi.