“Ồ, nghe hay đấy nhỉ.”
Matsuda Jinpei bay sang phía khác: “À, nhớ ra rồi! Còn một trường hợp cậu ấy sẽ chủ động mời người khác nữa đó là khi đối phương là nghi phạm tiềm năng, cậu ấy sẽ hẹn ra ngoài để thử thách.”
“...Hả!?” Giang Lai khựng chân.
“Vậy nên dạo gần đây… cậu không làm chuyện gì phạm pháp chứ?”
Matsuda Jinpei bất ngờ tiến lại gần làm Giang Lai giật mình suýt trượt chân.
“...Tôi là một công dân gương mẫu tuân thủ pháp luật được chưa!” Giang Lai lườm mắt, phẩy tay: “Lần này anh ấy nói là để cảm ơn, chỉ thế thôi.”
Nếu cứ để Matsuda Jinpei nói tiếp, chuyến đi lần này sẽ chẳng thể vui vẻ nổi!
“Ha ha, chỉ đùa chút thôi.” Matsuda Jinpei vẫn giữ dáng vẻ thong dong thường thấy, anh bay lên boong tàu trước: “Mau lên tàu đi.”
Giang Lai xách hành lý, trong đầu vẫn vang vọng những lời vừa rồi của Matsuda Jinpei.
Thử thách và quan sát...?
Giang Lai bỗng nhớ đến nhân vật “thầy giáo thần bí Canna” mà mình đã bịa ra, hình tượng được dựng lên dựa trên Matsuda Jinpei.
Dù không biết Hagiwara có tin chuyện đó không...
Lẽ nào là vì điều này?
Dù sao... đây cũng coi như là một chuyện tốt nhỉ. Giang Lai cuối cùng cũng đặt hành lý vào phòng mình, đối phương càng có ấn tượng sâu sắc về " Canna" thì lại càng tốt.
Matsuda Jinpei lượn lờ bên cạnh, xoay xoay cặp kính râm trong tay.
Linh hồn mà cũng tự mang kính râm, đúng là bản thể thực sự chính là kính râm nhỉ. Giang Lai thầm chế nhạo.
Giống như mũ len là bản thể của Akai Shuichi vậy.
Cậu bước ra khỏi phòng, vừa liếc mắt đã thấy Kurosawa Akira và nhóm của cậu bé đang chơi đùa vui vẻ trên boong tàu.
Chàng trai với mái tóc nâu nhạt nở nụ cười dịu dàng, Kurosawa Akira đang trò chuyện điều gì đó. Bên cạnh cậu bé là khuôn mặt vô cảm của Kuroko vẫn không biểu lộ gì, nhưng có thể thấy đôi mắt của cậu nhóc chớp nhanh hơn một chút theo dòng câu chuyện.
“Akira, Natsume, Kuroko.” Giang Lai gọi bọn trẻ: “Phòng của các em ở ngay bên cạnh anh, số [×××]. Nếu cần gì thì cứ sang gõ cửa phòng anh nhé.”
“Vâng ạ.” Bọn trẻ đồng thanh đáp lời.
Trên du thuyền Đêm Sao, Giang Lai không quá lo lắng về nguy hiểm, kẻ bắt cóc cũng không thể nhắm vào một chuyến tàu như thế này chỉ để bắt cóc trẻ con.
Hơn nữa, ba đứa trẻ này đều rất thông minh.
Với tâm trạng thoải mái, Giang Lai lại cúi xuống nhìn điện thoại, trong đó là tin nhắn từ Hagiwara Kenji hẹn gặp nhau ở nhà hàng vào bữa tối.
Matsuda Jinpei thò đầu ra: “Ồ, thật sự hẹn ăn tối cơ à.”
“Vì đây là buổi tiệc cảm ơn thì tất nhiên phải gặp nhau rồi, dù không lên tàu cùng nhau, nhưng ăn uống thì nên gặp mặt chứ.” Giang Lai gõ trả lời một cái [OK].
Matsuda Jinpei ngáp dài: “Linh hồn mà không ăn uống được đúng là đáng tiếc thật.”
“Ừm... đúng vậy.” Giang Lai thử đặt mình vào vị trí đó.
Chỉ có thể nhìn người khác ăn mà bản thân thì không được, dù không đói nhưng chắc chắn sẽ thèm!
Giang Lai cất điện thoại, ánh mắt vô tình nhìn thấy bóng dáng quen thuộc phía trước.
“Nhóc con lát nữa đừng có chạy lung tung, nhớ theo sát ba.”
“...Gì chứ, con đâu có chạy lung tung đâu.”
“Đó là ba nói trước! Đừng để người khác tìm không ra con.”
“Rồi, rồi. Ba à, Conan nhớ nắm chặt tay chị đấy nhé.”
“Dạ, chị Ran!”
Giang Lai: “...?!”
Quả nhiên dù trời đất rộng lớn cũng khó tránh được gặp gỡ!
Những nhân vật quen thuộc đã xuất hiện, không thể nào vẫn bình chân như vại được.
Cuốn sổ tay an toàn trên tàu đâu rồi?
Giờ cậu muốn thuộc lòng một trăm lần ngay lập tức!
À đúng rồi, còn phải bắt lũ trẻ học thuộc các kiến thức khẩn cấp trên du thuyền nữa! Tối nay kiểm tra...!
“Sao vậy?” Matsuda Jinpei nhạy bén nhận ra hành động khựng lại của người bên cạnh.
“...” Giang Lai đỡ trán: “Ban đầu tôi tưởng đây là một kỳ nghỉ vui vẻ... nhưng giờ có vẻ sẽ biến thành du thuyền kinh hoàng hoặc thoát hiểm sinh tồn.”
Matsuda Jinpei: “???”