Chương 53

Lục Trú Hy uống cạn nửa cốc nước, cuối cùng cũng mở miệng hỏi Lục Âm Đình: “Hôm nay em rất vui sao?"

Lục Âm Đình đang mân mê cành cây của một chậu hoa sao băng xanh, nghe vậy liền quay đầu lại, trên mặt ửng hồng một chút vẻ ngượng ngùng, hàng mi cũng nhanh chóng chớp hai cái.

Lục Trú Hy: "..."

Quả nhiên, anh nghe thấy Lục Âm Đình rất khẽ nói: “Em hình như sắp kết hôn rồi."

Nhẹ đến mức như không muốn phá vỡ giấc mơ này.

Lục Trú Hy uống cạn nửa cốc nước còn lại trong tay.

Anh ra ban công hút thuốc, để lại Lục Âm Đình nhìn bóng lưng anh, ngẩn người một lúc không hiểu vì sao, sau đó lại có chút thất vọng.

Lục Trú Hy cũng không ủng hộ việc cậu dây dưa với Lâm Trần An.

Cậu vẫn luôn biết điều đó.

Cậu nhìn bóng lưng Lục Trú Hy đang hút thuốc, trong lòng khẽ nói: “Em xin lỗi, anh."

Nhưng em thật sự rất thích anh ấy.

Lục Âm Đình cụp mắt xuống, những bông hoa sao băng màu xanh nhạt nở rực rỡ, cậu khẽ cúi sát vào, những bông hoa hình cầu cọ vào mặt cậu, cánh hoa điểm xuyết trên khuôn mặt thuần khiết xinh đẹp của cậu.

Ánh nắng cuối cùng của buổi chiều tà xuyên qua cửa sổ kính từ trần đến sàn, đổ lên mặt cậu, màu vàng ấm áp và xanh nhạt đan xen, những vệt sáng lốm đốm khắc họa gương mặt nghiêng tinh xảo của cậu.

Ở trường có lẽ quá nhiều người, hoặc có lẽ khi nghe tin tốt ngay lập tức, phản ứng luôn không kịp thời.

Giờ phút này, Lục Âm Đình hồi tưởng lại cuộc điện thoại đó, cũng nghĩ đến Lâm Trần An tuy lạnh nhạt, nhưng lại khẳng định về chuyện kết hôn; và còn hiếm hoi chủ động hỏi cậu, còn chuyện gì nữa không.

Có lẽ nhiều chuyện cũng không phải là không thể thay đổi.

Lục Âm Đình nhắm mắt lại, khóe mắt đỏ hoe, nước mắt cũng lặng lẽ chảy xuống, men theo gò má trắng nõn, hòa vào giữa những cánh hoa màu xanh.

Cậu nghĩ, hóa ra giấc mơ cũng có thể trở thành hiện thực.

Hóa ra những tâm tư tuổi niên thiếu, vòng đi vòng lại, thực ra cũng không quá khó để thành sự thật.

Từ rất sớm khi còn niên thiếu, cậu đã mơ rất nhiều giấc mơ về Lâm Trần An.

Giấc mơ đầu tiên là đến gần, giấc mơ thứ hai là ở bên nhau.

Giấc mơ cuối cùng, là Lâm Trần An thích cậu.

Có lẽ giấc mơ cuối cùng không thể thành hiện thực, nhưng cho đến ngày hôm nay, cũng đã có những điều thành hiện thực rồi.

Lục Âm Đình không phải là người tham lam, nước mắt cậu chảy xuống, mang theo vị chua xót, nhưng nhiều hơn là sự thỏa mãn.

---

Lục Âm Đình về phòng, mở bộ đồ cử nhân ra, nhìn hai cái, rồi mang đi giặt khô một lượt.

Cậu có chút thất thần chống cằm, nhìn ra ngoài cửa sổ, hơi ngẩn ngơ.

Thời gian trôi thật nhanh, tất cả những gì đã dự đoán, và cả những điều chưa từng dự đoán, dường như đang dần dần xảy ra.

Hiếm hoi rảnh rỗi, Lục Âm Đình mở điện thoại, Diệp Hòa gửi cho cậu một loạt ảnh, toàn là những bức ảnh gốc cậu bị người qua đường chụp ở trường học và đang nằm trên hot search.

[Diệp Hòa]: [Đình, góc chết mà vẫn đẹp trai thế này [hoa hồng][tim][tim]]

Lục Âm Đình khựng lại một chút, chỉ có thể trả lời một câu "Cảm ơn".

Diệp Hòa thấy cậu trả lời, liền trực tiếp sao chép và dán mấy bài "tiểu văn" của fan khen ngợi vẻ đẹp của cậu một cách toàn diện 360 độ, từ khí chất đến ngũ quan đến vóc dáng, dùng từ ngữ cực kỳ lãng mạn và bay bổng, Lục Âm Đình đọc mà có chút đỏ mặt. Sau đó lại hỏi cậu khi nào về.