Chương 5

Nhưng nếu không phải vì Lâm Trần An, cậu cũng sẽ không căng thẳng đến mức này. Lục Âm Đình bấm nhẹ vào lòng bàn tay trắng nõn, tủi thân nghĩ.

Thấy Lục Âm Đình cứ mãi thẫn thờ chìm trong ký ức, Diệp Hòa bày thức ăn ra cho cậu, thở dài nói: "Ăn chút gì đi đã."

"Nếu hai người chỉ có mỗi mâu thuẫn này..." Diệp Hòa chống cằm nhìn Lục Âm Đình: "Âm Đình, cậu không thể nhượng bộ một chút sao?"

Anh ấy đánh giá Lục Âm Đình từ trên xuống dưới, khuôn mặt thanh tú xinh đẹp, đôi chân dài thon gọn trong chiếc quần jean đen, rồi gật gù: "Tôi cũng thấy cậu giống người nằm dưới thật."

Lục Âm Đình phản ứng ngay lập tức, ngẩng phắt khuôn mặt xinh đẹp lên, cau mày khó chịu phủ nhận: "Tôi đã nói tôi không phải mà!"

Diệp Hòa: "..."

Cũng chỉ có mỗi Lục Âm Đình là tự tin như vậy thôi.

Thấy Diệp Hòa cũng tỏ vẻ không tin, Lục Âm Đình buồn bã quay mặt đi, lầm lì xúc cơm.

Cậu thật sự không phải mà, ít nhất cậu thật sự không thể làm người nằm dưới được.

Nhưng trớ trêu thay, chẳng ai chịu tin cả.

Lục Âm Đình thất thần cụp mắt, ăn được vài miếng đã buông đũa xuống. Lúc này điện thoại reo lên, là tin nhắn từ một người được lưu tên là "Không thích".

[Thứ Hai tuần sau, hai đứa gặp mặt, bàn chuyện kết thông gia.]

Lục Âm Đình nhìn chằm chằm tin nhắn đó một lúc lâu, đến khi đầu ngón tay hơi run rẩy, tim đập nhanh mất kiểm soát, khuôn mặt vốn đang ủ dột bỗng sáng bừng lên, khóe môi cũng khẽ cong, nhắn lại một câu: [Vâng ạ.]

Vài ngày sau.

Kết thúc cuộc họp trực tuyến xuyên quốc gia, Lâm Trần An day trán, hỏi thư ký về lịch trình ngày mai.

Thư ký báo cáo rành mạch lịch trình theo thường lệ, đến cuối cùng mới dè dặt nói thêm: "Còn một mục nữa."

Lâm Trần An uể oải ngước mắt lên, ánh nhìn vốn dĩ lạnh tanh giờ lại mang theo chút mệt mỏi và biếng nhác.

"... Phu nhân đã sắp xếp cho anh."

Thư ký biết gần đây tâm trạng Lâm Trần An không tốt — ai làm việc cường độ cao mà gần như không ngủ thì cũng dễ cáu bẳn cả, cậu ta cẩn thận nói: "Là một buổi xem mắt."

"Địa điểm ở một nhà hàng gần đây, nửa tiếng nữa."

Lâm Trần An liếc nhìn cậu ta một cái.

Chân thư ký lập tức run rẩy, không dám nói tiếp những lời đã chuẩn bị sẵn để thuyết phục vị sếp tổng lạnh lùng này nữa, chỉ biết cúi đầu im lặng.

Bầu không khí trầm mặc rất lâu.

Lâm Trần An tựa lưng vào ghế, nhắm mắt nghỉ ngơi một chút.

Khi thư ký nghĩ rằng việc này coi như bỏ, và mình lại phải chịu đựng cơn thịnh nộ từ mẹ Lâm, thì giọng nói trầm khàn của Lâm Trần An vang lên.

Do sự mệt mỏi tích tụ, giọng anh hơi khàn, anh hỏi: "Đây là người thứ mấy rồi?"

Thư ký sững sờ một chút, nhưng rất nhanh đã hiểu ý anh đang hỏi về đối tượng xem mắt thứ mấy do mẹ anh sắp xếp.