Chương 49

Thịnh Tĩnh Minh thấy cậu hiếm hoi chủ động nói chuyện với mình, khẽ nhướn mày, lực tay quả thật nhẹ hơn một chút. Chú mèo con vì thế cũng không còn kháng cự như vừa nãy, rất thong thả ngồi trên đùi anh ta.

Thịnh Tĩnh Minh dường như biết tất cả mọi chuyện, chỉ lướt nhẹ qua màn hình điện thoại đang sáng của Lục Âm Đình, nơi hiển thị số của Lâm Trần An, cùng với cái tên ghi chú chướng mắt kia.

Anh ta chống cằm, nhìn cậu, dường như rất ôn hòa hỏi: “Tiểu Đình, em biết mình sắp kết hôn rồi sao?"

Anh ta giống như một người anh trai quan tâm em mình, ngữ điệu hỏi han rất nhẹ nhàng ... nếu không phải ánh mắt vẫn trần trụi và đầy ác ý đến vậy.

Lục Âm Đình mím môi, không trả lời.

Sự thất thường của Thịnh Tĩnh Minh không phải là tính cách lúc nắng lúc mưa, hay hỉ nộ vô thường, mà là người khác căn bản không thể nắm bắt được phong cách hành xử và logic của anh ta, cũng không thể dự đoán được câu nói tiếp theo của anh ta.

Cũng như lúc này, anh ta khẽ cười, rất lơ đãng dựa ra sau, cứ như vô tình nói: “Vậy chắc em cũng biết rồi nhỉ, Giang Tự Chu đã về nước. Hình như đang ở Bắc Kinh đấy."

Thịnh Tĩnh Minh khẽ nghiêng mặt, nhìn vẻ mặt đã lạnh tanh của Lục Âm Đình. Anh ta đoán nhiệt độ cơ thể cậu chắc chắn cũng lạnh đi vài phần, khẽ nhếch môi: “Em nói xem anh ta có đến cướp hôn không.”

"Hoặc là.” Thịnh Tĩnh Minh rất hưởng thụ nhìn gương mặt nghiêng đã trắng bệch của Lục Âm Đình, môi không còn chút sắc, hàng mi cũng bắt đầu run rẩy: “em có bị người khác giam cầm để chơi đùa nữa không, ừm? Dù sao em cũng ngây thơ và dễ lừa đến vậy mà."

Lục Âm Đình rốt cuộc không nhịn nổi nữa, tay run rẩy, đứng dậy, xoay người định bỏ đi.

---

"Tức giận cái gì, Tiểu Đình, anh ta về nước đâu phải lỗi của tôi."

Thịnh Tĩnh Minh vuốt ngược lông mèo, nhìn Lục Âm Đình, thong thả nói: “Tôi đã giúp em đuổi anh ta ra nước ngoài mấy năm rồi, em cũng nên biết sẽ có ngày này mà."

"Ai bảo em nhất định phải kết hôn chứ.” Thịnh Tĩnh Minh nhìn rõ sống lưng Lục Âm Đình khẽ run lên dưới lớp áo sơ mi mỏng, khóe môi cong lên một đường cong lớn hơn, dường như rất hài lòng với phản ứng của cậu: “Tôi đã nói rồi mà, em sẽ bị gϊếŧ chết đó."

Lục Âm Đình chỉ dừng lại một thoáng, không để ý đến Thịnh Tĩnh Minh, nhanh chóng rời đi.

Thịnh Tĩnh Minh dõi mắt theo bóng lưng cậu, nhìn cậu biến mất ở khúc quanh.

Những cánh hoa trắng nhỏ trên cây rơi xuống, Thịnh Tĩnh Minh thu lại ánh mắt, ngồi xổm xuống, chú mèo vừa nãy vẫn được anh ta ôm trên tay. Anh ta dùng tay tùy ý vuốt ve mèo, nhưng vẻ mặt lại lạnh lùng, ẩn hiện sự bồn chồn.

Anh ta mân mê sống lưng mềm mại của mèo, lạnh lùng nói: “Những kẻ thích cậu ta chẳng có ai được cậu ta để mắt tới, cứ phải tự hạ thấp mình mà đến rồi đi theo lệnh của Lâm Trần An..."

Thịnh Tĩnh Minh nắm lấy hai chân trước của mèo, cười khẩy một tiếng, mang theo vẻ châm biếm: “Mèo con."

Lục Âm Đình đi đến bên hồ, hoàn toàn tránh xa Thịnh Tĩnh Minh, mới khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Cậu thả lỏng bàn tay vừa vô thức nắm chặt, giữa lòng bàn tay trắng nõn đã hằn lên vài vết đỏ, cho thấy lực nắm vừa rồi mạnh đến thế nào.

Cậu quay về tòa nhà dạy học để tìm Lục Trú Hy, trên đường đi có chút thất thần, ba chữ Giang Tự Chu cứ lơ lửng trong đầu, kéo theo rất nhiều ký ức, khiến cậu gần như đau khổ.