Chương 47

Hứa Tư Diên gật đầu, dáng vẻ rất hiểu chuyện, sau đó lấy điện thoại ra: "À phải rồi, tôi kết bạn WeChat với cậu nhé, sau này cùng chơi."

Lục Âm Đình mở mã QR WeChat đưa cho anh ta, Hứa Tư Diên quét mã, rồi lại tự mình phủ nhận: "Không đúng, là qua lại nhiều hơn."

Anh ta gửi lời mời kết bạn, sau đó trịnh trọng nhìn khuôn mặt thanh tú ngây thơ của Lục Âm Đình, nói: "Cậu không thể chơi cùng tôi đâu, dâʍ ɭσạи quá, không hợp với thể chất kiểu bé ngoan trong sáng như cậu."

Lục Âm Đình: "..."

Cậu còn chưa nói gì, Hứa Tư Diên kết bạn xong, rất vui vẻ nói: "Nếu không Lâm Trần An sẽ gϊếŧ tôi trước, làm hư vợ anh ta, đây là cái kiểu gì."

Lục Âm Đình nghe thấy tên Lâm Trần An, vô thức sững người, lại nghe thấy cách xưng hô đó, hơi ngại ngùng, lại hơi tò mò.

Hứa Tư Diên nhìn vẻ mặt nghi hoặc pha lẫn chút vui mừng của cậu, suy nghĩ một lát, chợt vỡ lẽ.

"Cậu còn không biết sao?" Anh ta cũng ngạc nhiên: “Trần An rốt cuộc bận rộn cái gì mà chuyện này cũng không bàn với cậu sao?"

Hứa Tư Diên cuối cùng cũng tìm được chủ đề chung, tự mình ngồi xuống ghế dài, nháy mắt trái với Lục Âm Đình:

"Anh ấy à, muốn kết hôn với cậu rồi."

Lục Âm Đình gần như sững sờ một lúc lâu, mới phản ứng kịp ý của Hứa Tư Diên, đôi mắt hạnh tinh xảo mềm mại càng trở nên tròn trịa hơn.

Hứa Tư Diên vốn dĩ thiện chí và chúc phúc nhìn cậu, nhưng sau khi thông báo xong tin tức này, liền thấy hốc mắt Lục Âm Đình đỏ hoe, hai giọt lệ nóng hổi liền rơi xuống, đôi môi đầy đặn còn khẽ run lên một cách khó nhận ra.

Đó là biểu cảm khuôn mặt điển hình khi cảm xúc dao động cực độ.

Hứa Tư Diên cả người cũng hơi hoảng, mò mãi trên người nửa ngày cũng không ra một tờ khăn giấy, cũng không tiện quá đường đột mà lau nước mắt cho Lục Âm Đình, chỉ có thể nói: "Ối, đừng khóc mà Đình Đình, cậu không muốn hay là vui vậy, nếu không muốn thì tôi hình như cũng chịu, Lâm Trần An người này quá độc đoán rồi –"

Lời anh ta còn chưa dứt, Lục Âm Đình đã lắc đầu, tầm nhìn hơi nhòe, nhưng cậu vẫn nhìn rõ vẻ hoảng loạn của Hứa Tư Diên.

Lục Âm Đình cảm thấy hơi áy náy, mình quá dễ khóc, luôn khiến người không biết chuyện cảm thấy khó đối phó.

Có lẽ cũng chỉ có loại người lạnh lùng vô cảm như Lâm Trần An, mới có thể đối phó với những giọt nước mắt không ngừng của cậu.

"Không có không muốn.” Lục Âm Đình lau lau mí mắt dưới, nhẹ giọng nói: “Cảm ơn anh."

Thấy cậu nói vậy, Hứa Tư Diên cảm thấy dễ chịu hơn nhiều, đoán chừng Lục Âm Đình là nước mắt hạnh phúc.

Mặc dù sau khi khóc, khuôn mặt xinh đẹp đó trông thật mong manh, rất dễ khơi dậy lòng trắc ẩn của người khác, hoặc là ham muốn phá hoại mãnh liệt hơn.

Hứa Tư Diên lúc này lại lần nữa cảm thán, trách không được nhiều đạo diễn và biên kịch lớn sẵn lòng giao vai quan trọng cho Lục Âm Đình, đặc điểm bẩm sinh nhạy cảm và cảm xúc dễ dao động của Lục Âm Đình, rất thích hợp để diễn xuất những nhân vật cực đoan và có nét đặc trưng rõ rệt.

Hứa Tư Diên cùng cậu cho mèo ăn thêm một lúc, trong lúc đó tiện miệng nhắc đến việc mình cũng tặng một bộ váy cưới, Lâm Trần An không có thái độ gì, nhưng anh ta hy vọng Lục Âm Đình sẽ thích.

Lục Âm Đình hơi ngạc nhiên, Hứa Tư Diên liền nói, anh ta không biết đâu, mấy ngày nay nhà Lâm Trần An chắc là bị đủ loại vest và váy cưới nhấn chìm – tất cả đều là để chuẩn bị cho đám cưới của hai người.