Chương 43

Lục Âm Đình mím môi, cậu là người không nói lời nặng nề, đặc biệt là với các cô gái, càng không thể thốt ra. Trước đây là Diệp Hòa sẽ nghiêm khắc cảnh cáo những fan cuồng nam nữ đó, còn Lục Âm Đình khi tình cờ gặp riêng thì chỉ bày tỏ rằng mình không thích như vậy.

Nhưng làm sao có thể giải quyết đơn giản như thế. Tóm lại là cứ dai dẳng không ngừng.

May mà Lục Trú Hy phản ứng kịp, lạnh lùng liếc nhìn một cái, những fan cuồng đó liền sững sờ, không tiếp tục bám theo nữa. Bọn họ thuận lợi lên xe.

Lục Trú Hy bảo tài xế đi, nhưng Thịnh Tĩnh Minh gõ cửa sổ ghế phụ, liếc nhìn ra sau, hướng hắn nhìn là phía sau một bức tường mà Lục Âm Đình không chú ý, có mấy người đàn ông lén lút.

Thịnh Tĩnh Minh cong mắt, cười tao nhã nói: "Bỏ lại tôi như vậy không hay lắm nhỉ? Lạ nước lạ cái mà." Hắn quay đầu nhìn về phía Lục Âm Đình: “Tiểu Đình, fan của cậu làm tôi sợ rồi đó, có vẻ cậu được yêu thích quá nhỉ?"

Lục Âm Đình quay mặt đi, không thèm để ý đến hắn.

Mấy cô gái đó có thể làm hắn sợ hãi cái gì, hắn làm fan của mình sợ hãi mới là bình thường. Dù sao cũng là đồ cầm thú đội lốt người.

Còn Lục Trú Hy thì lạnh lùng cười nhạo một tiếng – Thịnh Tĩnh Minh học ở Đại học T sáu năm, lại còn lạ nước lạ cái ở Bắc Kinh, cậu ta thấy Thịnh Tĩnh Minh có vấn đề về đầu óc.

Nhưng Lục Trú Hy và Thịnh Tĩnh Minh không phải là mối quan hệ có thể công khai rạn nứt, Thịnh Tĩnh Minh cuối cùng cũng lên xe, chống cằm, ánh mắt hờ hững lướt qua mấy người đàn ông đã rời đi.

Hắn cười một tiếng khó hiểu, ngẩng đầu nhìn vào gương chiếu hậu, thấy Lục Âm Đình đang mím chặt môi, khuôn mặt cực kỳ xinh đẹp, lại trời sinh vẻ ngoài ngây thơ thuần khiết, dễ khiến người khác muốn bắt nạt.

Dường như sau khi tài xế bắt đầu lái xe, rời xa mấy fan cuồng đó, cậu nhẹ nhàng thở phào một hơi, theo thói quen ngẩng đầu nhìn phía trước, nhưng lại chạm phải ánh mắt sâu thẳm của Thịnh Tĩnh Minh trong gương chiếu hậu.

Lục Âm Đình vội vàng rụt tầm mắt lại, như thể bị dọa sợ. Nhưng cử chỉ cơ thể lại rất thả lỏng, dường như cậu cảm thấy mình đã thoát khỏi nguy hiểm bị fan cuồng bám theo lúc nãy, coi như đã an toàn.

Khóe môi Thịnh Tĩnh Minh cong lên rõ hơn, nhưng nụ cười lại lạnh lẽo.

Thật sự quá vô tâm, không nhận ra gì cả.

Lễ tốt nghiệp diễn ra vào ngày hôm sau, Lục Âm Đình đi đến Đại học P trước, đến Tòa nhà Ngôn ngữ Nga nhận bằng tốt nghiệp, bằng cử nhân, và áo cử nhân, rồi nhờ Lục Trú Hy mang về chỗ thuê của cậu trước.

Lục Trú Hy ôm một đống đồ, nhíu mày: "Cậu đi làm gì?"

Lục Âm Đình thành thật nói: "Cho mèo ăn."

"..." Lục Trú Hy nhớ lại lý do Lục Âm Đình quay về để tốt nghiệp, có chút đau đầu, quả nhiên chỉ là để cho mèo ăn.

"Cậu đã mua thức ăn cho mèo chưa?" Cậu ta hỏi Lục Âm Đình.

Lục Âm Đình lắc đầu: "Đang chuẩn bị đi mua."

Lục Trú Hy bảo tài xế cất đồ, nói: "Tôi đi cùng cậu, cậu đừng ở một mình." Cậu ta liếc nhìn xung quanh, vừa rồi ở sân bay gặp fan cuồng, thực ra Lục Trú Hy cũng trở nên căng thẳng, bây giờ cậu ta nhìn cái trường này, cũng thấy có thể có fan cuồng bám theo em trai mình.

Lục Âm Đình nhận ra suy nghĩ của cậu ta, đi cùng cậu ta đến cửa hàng bán thức ăn cho mèo, trên đường đi, cậu hơi giải thích một chút: "Người ở trường chúng ta không quan tâm nhiều đến các ngôi sao trong giới giải trí đâu."