Chương 4

Đôi khi, Diệp Hòa còn có cảm giác kỳ lạ rằng Lâm thiếu gia chịu thiệt thòi quá, thế mà cũng chẳng sợ Lục Âm Đình sẽ bỏ đi mất.

Tuy nhiên, với khối tài sản của nhà họ Lâm, có lẽ Lâm Trần An căn bản chẳng buồn lo lắng về vấn đề này.

"Chỉ vì cậu không muốn làm người nằm dưới?" Diệp Hòa thì thầm hỏi.

Qua những lời nói vụn vặt trước đây của Lục Âm Đình, Diệp Hòa đã xâu chuỗi lại được chân tướng mâu thuẫn giữa cậu và Lâm Trần An: Lâm Trần An luôn nghĩ mình tìm được người nằm dưới (0), hai năm qua chưa có tiến triển gì cũng chỉ vì Lục Âm Đình quá ngây thơ, động một chút là xấu hổ.

Có lẽ Lâm thiếu gia hiếm hoi lắm mới tìm được chút niềm vui trong sáng như vậy, cộng thêm việc vốn dĩ bận rộn, ít gặp mặt nhau, nên cũng không ép buộc Lục Âm Đình.

Nhưng rốt cuộc đã lâu như vậy, người tình nhỏ xinh đẹp này cứ lượn lờ trước mắt mình mãi, Lâm Trần An mà không nảy sinh ham muốn gì thì mới là không bình thường.

Thế nên khi phát hiện Lục Âm Đình chỉ muốn làm người nằm trên (1), anh đã hoàn toàn lạnh mặt.

Lục Âm Đình quả thật rất ấm ức, cậu chỉ nghĩ 1 và 0 là chuyện vị trí khi quan hệ, chưa bao giờ nghĩ rằng nó còn liên quan đến cả tính cách.

Vì vậy cậu thật sự không nhận ra rằng Lâm Trần An chỉ muốn làm người nằm trên, mà cứ tưởng người bao nuôi của mình chỉ có cá tính mạnh mẽ hơn thôi.

Khi Lâm Trần An hỏi tại sao cậu lại tỏ ra mềm yếu như vậy, cậu cũng chỉ tò mò hỏi lại, bộ làm 1 thì không được phép như thế à?

Câu nói đó khiến Lâm Trần An nghẹn họng, anh liền đẩy cửa ra ngoài hút thuốc, bỏ lại Lục Âm Đình đang ngơ ngác, buồn rầu ngồi đó.

Lúc ấy, Lâm Trần An nhả một hơi thuốc rồi bảo cậu hãy bình tĩnh vài ngày, cả hai cùng suy nghĩ lại.

Lục Âm Đình nghe vậy, lo lắng hỏi: "Vậy anh ơi, anh có tiếp tục ở bên em không?"

Lâm Trần An liếc nhìn cậu, không thèm chỉnh lại lời cậu nói, chỉ cụp mắt xuống quan sát vòng eo của cậu: "Cậu chịu nằm dưới thì được."

"Không muốn." Lục Âm Đình thận trọng ngước mắt nhìn vẻ mặt lạnh lùng của Lâm Trần An, lại lí nhí nói: "Nhưng em làm gì cho anh cũng được, chỉ cần không... "làm đến bước cuối", như vậy cũng không được sao?"

Cậu cảm thấy trước đây mình đã làm đủ tốt chuyện này rồi, ít nhất Lâm Trần An cũng đâu có bất mãn gì, đôi khi còn khen cậu nữa, dù lời khen đó nghe xong đỏ cả mặt.

Lâm Trần An chẳng thèm để ý đến cậu nữa, bỏ đi thẳng một mạch.

Đến hôm nay, khi Lâm Trần An đột nhiên xuất hiện, thực ra Lục Âm Đình đã rất bất ngờ và mừng rỡ, còn tưởng rằng mọi chuyện có thể xoay chuyển.

Nhưng chưa đợi cậu quay xong phim, Lâm Trần An đã rời đi, còn gửi tin nhắn chấm dứt hợp đồng cho cậu.

Lục Âm Đình thừ người một lúc mới nhớ ra, trong tin nhắn còn có một câu "chuyên tâm đóng phim".

Chắc là biểu hiện hôm nay của cậu quá tệ, đến cả Lâm Trần An cũng nhìn ra rồi.