Chương 38

“Nhưng anh em ngủ rồi đấy.” Thịnh Tĩnh Minh đưa ra thông tin khiến Lục Âm Đình hơi tuyệt vọng, sau đó nói: “Vậy nên nếu chúng ta lén lút thì anh ấy cũng sẽ không phát hiện ra đâu.”

Lục Âm Đình vào khoảnh khắc đó khẽ nhấc chân, định đá Thịnh Tĩnh Minh, Thịnh Tĩnh Minh giữ lại, sau đó vén ống quần rộng của anh lên.

Vẻ mặt Lục Âm Đình rất lạnh lùng, đã chống người dậy, muốn véo Thịnh Tĩnh Minh, bảo hắn buông tay ra.

“Vết hằn nặng thế này, thuốc cũng không chịu bôi đàng hoàng.” Thịnh Tĩnh Minh liếc nhìn những vết tím bầm loang lổ trên chân anh, dễ dàng giữ chặt bàn tay định bóp cổ mình của anh, như nhìn một đứa trẻ vô lý, cong môi cười nói: “Lâm Trần An không xót em, em lại còn tự khinh thường bản thân nữa.”

Hắn hình như quên mất vừa rồi mình đã sỉ nhục Lục Âm Đình như thế nào, lúc này lại cảm thấy Lục Âm Đình khinh rẻ cơ thể mình.

Thịnh Tĩnh Minh không biết lấy đâu ra một tuýp thuốc mỡ, nhìn anh, khá lịch sự hỏi: “Để anh thoa thuốc cho em nhé?”

Lục Âm Đình lúc này mới biết Thịnh Tĩnh Minh vẫn giữ được cái chừng mực khó hiểu đó, nhưng lại khiến người ta thà tin rằng hắn sẽ không làm gì mình thật. Anh khẽ thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn bản năng từ chối: “Không cần.”

“Được thôi.” Thịnh Tĩnh Minh không giận vì bị từ chối liên tục, mà lại hiền hòa ném tuýp thuốc mỡ cho anh: “Không độc đâu, nếu em không tự bôi thì đừng trách anh cứ ở đây nhìn.”

Hắn làm một đống chuyện như vậy, chỉ để hỏi câu về kết quả xem mắt của Lục Âm Đình và Lâm Trần An, rồi lại ném thuốc mỡ cho Lục Âm Đình.

Lục Âm Đình cảm thấy Thịnh Tĩnh Minh đúng là một người hành xử khó đoán và tùy hứng.

Tóm lại là khiến anh ghê tởm.

Sự tốt bụng của một kẻ ác luôn mang theo phần độc hại, Lục Âm Đình sẽ không vì thế mà cảm động hay bị lừa dối.

Anh cúi đầu, quay lưng lại, tự mình cẩn thận vén ống quần lên đùi, quay lưng về phía Thịnh Tĩnh Minh, âm thầm tự thoa thuốc.

Thật ra đã bôi rồi, nhưng Lục Âm Đình không mấy quan tâm đến cơ thể mình, trước đây nếu không có Lục Trú Hi đốc thúc, có lẽ mỗi lần ốm đều sẽ phát triển nặng hơn.

Vì vậy bôi qua loa, nửa tháng vẫn chưa hoàn toàn tan hết.

Mùi thuốc bắc thoang thoảng lan ra, Thịnh Tĩnh Minh chỉ nhìn thấy một đoạn bắp chân trắng nõn, ẩn hiện một chút đùi. Mùi thuốc bắc lẫn vị đắng thoảng đến, có lẽ còn có mùi sữa, mùi hoa, và mùi cơ thể thoang thoảng của Lục Âm Đình. Rõ ràng rất nhạt, nhưng lại dường như nồng nàn đến mức xâm chiếm từng giác quan của hắn.

Lục Âm Đình vẫn đang lặng lẽ thoa thuốc, ngón tay thon dài trắng muốt bóp tuýp thuốc mỡ, chất kem màu vàng nhạt điểm trên đầu ngón tay nõn nà. Thịnh Tĩnh Minh nhìn chằm chằm một lúc, cả thị giác và khứu giác đều cực kỳ sảng khoái kí©h thí©ɧ, hắn hít một hơi mùi hương, lập tức cương cứng lên.

“Thiếu nữ khuê phòng thì lúc nào cũng không muốn tình yêu dễ dàng có được mà lại si mê những thứ mình không thể đạt tới, không thể cầu. Đúng là đồ gian xảo, xấu xa mà lại cậy thế ỷ quyền.” Thịnh Tĩnh Minh nở một nụ cười, hạ thân nóng ran, nhưng ý cười lại lạnh lẽo, nhìn Lục Âm Đình vì những lời nói này mà động tác khẽ khựng lại, tiếp tục nói: “Có người xem em như thánh nữ, có người không nỡ làm tổn thương em, có người sắp móc tim ra cho em, có người luôn tôn trọng ý muốn của em, em nói em không cần ai là có ý gì?”