Anh tưởng rằng sẽ có một sự đối xử bạo lực hơn, bàn tay trên cằm quả thực siết chặt trong chốc lát, Lục Âm Đình nhắm mắt lại.
Thịnh Tĩnh Minh lại dùng ngón tay cái lau đi giọt nước mắt trong suốt chảy xuống của anh, buông tay ra, trong mắt gần như đầy vẻ dịu dàng, nhìn anh nói: “Em là trẻ con sao, bé cưng?”
“Quan hệ không tốt thì không được nói chuyện sao?” Thịnh Tĩnh Minh chậm rãi rụt tay về, nhìn gương mặt dù đang khóc vẫn đẹp đó, cười bao dung: “Có hơi ngây thơ quá không, Đình Đình.”
---
Lục Âm Đình bị hắn công kích từ trong ra ngoài một trận, cũng không phản bác, chỉ lầm lì cúi đầu, dùng tay lau đi những giọt nước mắt không ngừng chảy ra vừa rồi.
Thịnh Tĩnh Minh đưa khăn giấy cho anh.
Anh không nhận, thế là Thịnh Tĩnh Minh cũng không kiên nhẫn nữa, trực tiếp một tay giữ cằm anh, tay kia lau nước mắt cho anh.
Khuôn mặt tinh tế tuyệt đẹp lập tức trở nên sạch sẽ, Thịnh Tĩnh Minh đặt tờ giấy ẩm ướt sang một bên, nắm cằm Lục Âm Đình ngắm nghía một lúc.
Lục Âm Đình có thói quen để một chút ánh sáng khi ngủ, một màn hình nhỏ bên cạnh vẫn chưa tắt, đang nhấp nháy tin tức về việc một họa sĩ trẻ nào đó sắp tổ chức triển lãm tranh ở Bắc Kinh.
Không biết đã chạm vào điểm nào của Thịnh Tĩnh Minh, hắn khẽ cười một tiếng, thu hồi ánh mắt từ màn hình, nhìn về phía Lục Âm Đình. Giọng nói êm tai nhưng lại luôn thốt ra những lời độc địa...
“Tiểu Đình, em có dám để Lâm Trần An biết, em không chỉ có quan hệ gia đình tồi tệ mà quan hệ tình cảm cũng rất hỗn loạn không?”
Hắn khẽ nghiêng đầu, trông như đang thiện chí nhắc nhở: “Trong thời gian xem xét đối tượng xem mắt, là lúc dễ xảy ra chuyện nhất đấy, em có muốn cẩn thận một chút không?”
Lục Âm Đình tưởng hắn lại nhắc đến lời đe dọa trước đó, hàng mi dài khẽ run lên, nói: “Vậy thì anh gϊếŧ tôi đi.”
“Anh đùa với em thôi, sao anh nỡ chứ.” Thịnh Tĩnh Minh cười hiền hòa, hạ tay xuống, lấy một cốc sữa ấm: “Có uống sữa không, anh đặc biệt mang đến cho em đấy.”
Hắn bổ sung: “Không bỏ thuốc đâu.”
Lục Âm Đình đã quen với sự thất thường trong hành động của hắn, mím môi, không nói một lời.
Thấy ý anh là không uống, Thịnh Tĩnh Minh tự mình nhấp một ngụm, bình luận: “Thứ em thích đúng là ngọt thật.”
Thịnh Tĩnh Minh nhìn anh, nói: “Thôi được rồi, là anh em muốn đưa cho em, anh chỉ nói là anh đến đưa thôi.”
Lục Âm Đình không nói gì, liếc nhìn cốc sữa hắn vừa uống, cảm thấy hơi tiếc.
Nếu là Lục Trú Hi đưa, Lục Âm Đình vốn có thể uống, sao lại cứ có một Thịnh Tĩnh Minh ở giữa quấy phá chứ.
Với lại sao hắn còn chưa đi.
Lục Âm Đình muốn đuổi người, nhưng Thịnh Tĩnh Minh lại trực tiếp ngồi xuống, đưa tay ra, muốn kéo chân anh.
Lục Âm Đình hơi hoảng hốt rụt vào trong, nhưng chân quá dài, không thể rụt vào hết được, Thịnh Tĩnh Minh nắm lấy mắt cá chân đang lộ ra của anh.
“Tiểu Đình, em cũng gầy quá rồi.” Thịnh Tĩnh Minh cúi đầu nhìn bắp chân trắng nõn của anh, bình luận: “Giống chân con gái vậy.”
Lục Âm Đình lên tiếng: “Không được…”
Rõ ràng trước đây Thịnh Tĩnh Minh sẽ không bao giờ làm càn như thế, Lục Âm Đình mới âm thầm chịu đựng sự quấy rối của đối phương suốt bao năm, nhưng hôm nay có thật là vì mình có thể sẽ kết hôn với Lâm Trần An nên hắn mới tệ như vậy không?
Anh theo bản năng muốn gọi Lục Trú Hi, Thịnh Tĩnh Minh nhìn thấu suy nghĩ của anh, nhấc đôi mắt sâu thẳm nhìn anh, khẽ cười nói: “Nói nhỏ thôi, anh em nghe thấy thì sao?”