Việc quen nắm giữ địa vị cao khiến Lâm Trần An dù chẳng biểu lộ cảm xúc gì, vẫn toát lên vẻ kiêu ngạo lạnh lùng đến tột độ, khiến người ta vừa gặp đã nảy sinh cảm giác e dè.
Thực ra bản thân Lâm Trần An khá lịch sự, bình thường nói chuyện giọng điệu cũng không hề nặng nề, chỉ là cái cảm giác xa cách đó rất dễ khiến người ta không dám lại gần.
Ở một mức độ nào đó, ấn tượng này cũng chẳng sai. Ngay cả khi Lâm Trần An nói chuyện bình thường, tôn trọng đối phương, thì đó cũng chỉ là phép lịch sự được giáo dục từ nhỏ. Anh sẽ không lãng phí cảm xúc vào những người không quan trọng.
Một người rất khó tiếp cận.
Mối quan hệ giữa Lục Âm Đình và anh duy trì được hai năm. Ngoài việc thỉnh thoảng thấy Lâm Trần An tỏ vẻ hài lòng hoặc mất kiên nhẫn ra, thì chưa từng thấy anh bộc lộ thêm cảm xúc nào khác.
Một mối quan hệ xá© ŧᏂịŧ đơn thuần giữa người bao nuôi và tình nhân.
Chỉ là Lục Âm Đình lại lún sâu hơn, mỗi lần nhìn Lâm Trần An, ánh mắt cậu đều tràn ngập vẻ si mê và yêu thương, khiến Diệp Hòa cũng phải ngạc nhiên.
Đến cả Diệp Hòa còn dễ dàng nhận ra, thì một người sắc sảo và nhạy bén như Lâm Trần An làm sao mà không biết người tình nhỏ của mình đã thực sự động lòng.
Nhưng anh không bận tâm.
Không phải cố tình lờ đi, cũng chẳng phải đang tận hưởng sự chênh lệch tình cảm này, mà là anh hoàn toàn không để ý.
Số người dám công khai tiếp cận Lâm Trần An không nhiều, nhưng người âm thầm lấy lòng anh thì vô số kể. Lâm Trần An đã quen với việc này từ nhỏ, đối với tình cảm của người khác có lẽ đã sớm chai sạn.
Anh cùng lắm chỉ quan tâm đến cảm hứng của bản thân.
Nếu không thì chẳng có chuyện vừa mới để mắt tới hôm trước, hôm sau anh đã bàn bạc hợp đồng với Lục Âm Đình, không hề lãng phí chút thời gian nào cho việc tán tỉnh dây dưa.
Chỉ là đến hôm nay, mối quan hệ của hai người rốt cuộc cũng đi đến hồi kết.
Diệp Hòa có chút bất mãn với thái độ thờ ơ của Lâm Trần An. Anh ấy nhìn khuôn mặt đẫm nước mắt của Lục Âm Đình, nhỏ giọng hỏi: "Anh ấy vẫn... quyết định chấm dứt với cậu à?"
Mặc dù Lâm Trần An không có mặt ở đó, nhưng Diệp Hòa vẫn thấy sợ hãi một cách khó hiểu khi nhắc đến anh.
Lục Âm Đình mím môi, ngước khuôn mặt đẫm lệ lên rồi gật đầu.
Hai ngày trước, Lục Âm Đình đã bắt đầu thất thần. Diệp Hòa hỏi ra mới biết, quả nhiên là vì Lâm Trần An.
Vẫn là vấn đề muôn thuở đó: "Chuyện chăn gối không hòa hợp."
Thực ra nói thế cũng chưa chính xác, dù sao hai người họ còn chưa tiến đến bước đó, mà mâu thuẫn lớn đã nảy sinh ngay từ vấn đề ai nằm trên ai nằm dưới.
Diệp Hòa thật sự cảm thấy khá kỳ lạ, hai năm rồi họ mới phát hiện ra chuyện này sao? Hợp đồng bao nuôi cứ như trò đùa, thậm chí còn chưa xảy ra quan hệ thể xác.
Nhưng về mặt quyền lợi, Lâm Trần An lại cực kỳ hào phóng, những gì có thể cho đều đã cho, trực tiếp đưa Lục Âm Đình từ một ngôi sao hạng hai tiềm năng lên vị trí đỉnh cao danh vọng như hôm nay.