Chương 15

Cộng thêm mấy ngày nay là cảnh cao trào, khó khăn trong việc điều động cảm xúc, các diễn viên chính trong đoàn cơ bản đều có lúc không thể quay xong trong một lần. Đoạn Lục Âm Đình quay đi quay lại bị cắt ra, sau đó ghép với cảnh cậu cứ đúng giờ là rời đi.

Một đoạn video không cần nói cũng hiểu, là mẫu mực của sự thiếu chuyên nghiệp: trạng thái kém, thái độ kiêu ngạo, làm chậm tiến độ.

Diệp Hòa vừa thấy liền nổi điên, cậu ta ngày nào cũng theo Lục Âm Đình, đương nhiên biết Lục Âm Đình khi quay hỏng đều chuyên nghiệp ở lại quay xong cảnh đó mới đi, bình thường về sớm chẳng qua là tan làm đúng giờ.

Thế nhưng nhất cử nhất động bị phóng đại, còn bị cắt ghép ác ý, yêu cầu của công chúng đối với sự “chuyên nghiệp” của Lục Âm Đình liền tăng vọt.

[Thế này thật sự có hơi không tôn trọng diễn viên cùng đoàn rồi? Cả đoàn phải quay hỏng cùng anh ta sao?]

[Sao lại đường hoàng rời đi thế kia, bình thường Lục Âm Đình dù không nhiều biểu cảm, nhưng cũng không dứt khoát lạnh lùng như vậy chứ]

[Nổi tiếng rồi thì chảnh chọe thôi]



Vô số bình luận tương tự.

Diệp Hòa dùng tài khoản phụ của mình xông pha trận mạc, cãi lại từng bình luận.

[Quay phim chẳng phải là vậy sao? Quay hỏng nhiều lần thì sao? Hơn nữa không phải đã nghiêm túc đạt tiêu chuẩn rồi sao, à, quên mất cậu cũng chỉ xứng xem mấy đoạn cắt ghép ác ý thôi]

[Tỏ vẻ thân thiện là tình nghĩa, không biểu cảm không ác ý là bổn phận, có lẽ người ta gần đây tâm trạng không tốt thôi. Cũng đâu làm hại ai đâu chứ?]

[Nổi tiếng gần hai năm rồi, bây giờ mới chảnh ư, cậu nghĩ Lục Âm Đình sống theo thời gian của mặt trăng à. Đầu óc không tốt bị mất trí nhớ thì đi chữa đi]

Sau đó lại là một vòng tấn công chửi bới mới, Diệp Hòa vừa chống lại antifan, vừa gọi điện cho Lục Âm Đình.

Còn tranh cãi hồi lâu với người quản lý không dám nói nhiều về Lục Âm Đình – hay nói đúng hơn là cực kỳ kiêng dè Lâm Trần An, rằng chuyện này Lục Âm Đình không cần thiết phải phản hồi, nhiều nhất là studio ra thông báo PR thôi.

Tiện thể bác bỏ đề nghị muốn kiện antifan của đối phương.

Diệp Hòa: “Thôi đi, có đáng bao nhiêu chuyện đâu. Lục Âm Đình nhà mình đã được coi là có thiện cảm với người qua đường rất tốt rồi, chỉ là vì quá nổi tiếng nên số lượng antifan tuyệt đối nhiều thôi, trên hot search cũng có rất nhiều người bênh vực cậu ấy mà. Chuyện nhỏ vậy mà đòi kiện dễ bị cho là yếu đuối còn bán thảm, cứ đưa bằng chứng là được rồi, muốn phát triển lâu dài thì đừng ham vui nhất thời, ai biết sau này gió chiều nào, có quá nhiều tấm gương rồi.”

Người quản lý im lặng một lát: “Tôi thấy cậu còn hợp với vị trí này hơn tôi đấy.”

“Tôi mới không muốn.” Diệp Hòa lại nhanh tay gõ một loạt lời phản công: “Tôi chỉ thích đi ăn đi diễn cùng cậu ấy thôi, khỏe biết mấy.”

Lục Âm Đình là người chẳng có yêu cầu gì, trừ việc đóng phim ra thì hoặc là ngẩn ngơ hoặc là ngủ yên tĩnh, Diệp Hòa cảm thấy làm trợ lý cho cậu ấy quá ư là nhàn nhã.

Cậu ta không muốn làm công việc quản lý cần phải đấu đá, cãi cọ.

Lục Âm Đình lại được Diệp Hòa dặn dò vài câu đừng xem hot search, sau khi đồng ý thì đối phương cúp máy.

Cậu vô thức lướt điện thoại, dù là cuộc gọi, tin nhắn hay WeChat, đều không có tin tức gì từ Lâm Trần An.

Buổi xem mắt là thứ Hai tuần trước: “tuần sau” của Lâm Trần An lẽ nào thật sự phải đợi đến cuối tuần này sao?