Trên sân vận động của Đại học S, một đám đông nhân viên mặc đồ đen đứng chen chúc, chừa lại khoảng trống ở giữa cho các diễn viên ghi hình.
Nhìn từ xa, chỉ thấy một chàng trai mặc sơ mi trắng, dáng người cao ráo, góc nghiêng gương mặt thanh tú, đang khẽ chạm nhẹ lên má nữ chính.
Ngôi sao trẻ đang nổi Khương Mân trước đó từng gây sốt nhờ một bộ phim học đường, lúc này cô nhập vai đến mức đỏ bừng mặt, tim đập thình thịch, ngước mắt nhìn chàng trai trước mặt.
Dù đã gặp Lục Âm Đình rất nhiều lần ở phim trường, Khương Mân vẫn hơi choáng váng trước vẻ đẹp mê hoặc của cậu.
Lục Âm Đình sở hữu đôi mắt hạnh, đuôi mắt hơi trễ xuống, mí mắt mỏng thường cụp lại, toát lên vẻ tĩnh lặng. Dáng vẻ này lẽ ra phải thiên về nét đẹp trong trẻo, nhưng sống mũi và đôi môi của Lục Âm Đình lại quá mức sắc nét, đường nét gương mặt hài hòa thanh tú, khiến cậu toát lên một vẻ đẹp sắc sảo đầy áp đảo.
Hai yếu tố này hòa quyện, khiến nhan sắc của cậu gần như hút hồn người đối diện.
Thêm một chút sẽ thành sến, bớt một chút thì lại nhạt nhòa.
Nhưng lúc này, Lục Âm Đình dường như hơi mất tập trung.
Khương Mân nhận thấy cậu cứ nhìn mãi về phía bậc thang.
Cô khẽ liếc mắt nhìn theo. Đầu tiên đập vào mắt là vài chiếc ô đen đang che chắn cho một người đàn ông.
Sự phô trương này khó mà không gây chú ý, nhưng từ đạo diễn cho đến nhân viên bình thường đều chẳng dám nhìn thẳng về phía đó, phim trường càng chìm vào sự im lặng kỳ lạ.
Khương Mân mới vào nghề chưa lâu, lại nổi tiếng quá nhanh, cũng chẳng có tiền bối nào trong nghề nói cho cô biết tình hình cụ thể.
Vì vậy, cô chỉ đành âm thầm kiềm chế sự tò mò, không dám có bất kỳ ánh mắt soi mói nào.
Thế nhưng ánh mắt Lục Âm Đình nhìn về phía đó thật sự khiến cô để tâm.
Giống như mong đợi, lại tựa như đau buồn, xen lẫn chút thất vọng.
Cứ như đang nhìn một người tình mà bản thân không dám đến gần.
Lâm Trần An hiếm khi ăn mặc giản dị như vậy, chỉ tùy tiện khoác một chiếc áo phông trắng và quần dài màu đen, khí chất dịu đi rất nhiều, thoạt nhìn hệt như một sinh viên đại học.
Anh hơi ngả người ngồi trên bậc thang, chiếc ô trên đầu vừa vặn che nắng nhưng không cản trở tầm nhìn. Lâm Trần An vẻ mặt lạnh tanh, dáng ngồi có chút biếng nhác, hướng mắt về phía Lục Âm Đình.
Khi vệ sĩ phía sau cẩn thận hỏi xem có cần dời ghế đến không, anh khẽ vẫy tay, ra hiệu cho họ im lặng.
Phim trường ngoài tiếng thoại của bạn diễn và tiếng ve sầu kêu râm ran ngày hè thì không còn bất kỳ âm thanh nào khác. Bầu không khí chìm trong sự tĩnh mịch.
Lâm Trần An chăm chú nhìn Lục Âm Đình một lúc.
Anh nhìn cậu nhập vai, nhìn cậu đỏ mặt tương tác với nữ chính, quan sát từng động tác vô thức nhỏ nhặt của cậu, cũng không bỏ sót ánh mắt cậu lén liếc nhìn mình.