Úc Phái thay đồ xong bước ra, Liễu Mẫn lại ngẩn người vài giây.
Anh cao ráo, dáng người gầy gò mảnh khảnh, chiếc áo sơ mi trắng mặc trên người, trông như tuyết vừa rơi đậu trên cành tre.
Mái tóc đen dài có một lọn nhỏ rơi xuống cổ thon dài, ẩn vào cổ áo, làm tôn lên gương mặt lạnh lùng mà đẹp đẽ.
Liễu Mẫn mỉm cười: "Đẹp thật đấy, sau này cứ ăn mặc thế này, đừng có làm kiểu không giống ai nữa, nhìn nhức mắt lắm."
Úc Phái hơi gật đầu, dưới sự giúp đỡ của Liễu Mẫn, anh đã chuyển xong tiền cho bộ đồ. Liễu Mẫn bận việc, dặn dò vài câu rồi vội vã rời đi.
Úc Phái thu dọn đồ đạc cá nhân, thực ra cũng chỉ có chứng minh nhân dân và điện thoại.
Vị "bảo bối" kia vẫn chưa gọi lại. Lúc nãy đối phương cúp máy vội vã, không nói sẽ đến hay không. Úc Phái lo lắng nếu cậu đến mà không gặp được mình thì sẽ uổng công, nên định gọi lại xác nhận.
Úc Phái nhớ đến giọng nói ấy, rất dễ nghe, trầm thấp, hơi lạnh, mang ý cười, chỉ là không biết "bảo bối" này rốt cuộc là ai.
Người thân? Em trai? Anh trai?
Nếu tính kỹ, tuổi của mình chắc cũng có thể làm tổ tiên của cậu rồi.
Úc Phái không kìm được mà cong khóe môi, tổ tiên gọi một tiếng "bảo bối" cũng chẳng có gì sai.
Anh ngồi bên giường bệnh, nhớ lại các thao tác mà Liễu Mẫn đã làm trên điện thoại của mình, rồi bắt chước làm theo.
Đối phương bắt máy.
Úc Phái ngừng lại một chút, không quen gọi cậu là bảo bối, nên lược bỏ cách xưng hô này, hỏi thẳng: "Tôi sắp xuất viện, cậu có đến đón tôi không?"
"Xuất viện? Lục Triều giờ không có ở đây, anh có thể đợi lát nữa rồi gọi lại không?"
Lâm Dao vừa bước vào ký túc xá đã nghe thấy điện thoại của Lục Triều reo, nhìn quanh không thấy người đâu, tiện tay bắt máy giúp.
Úc Phái nói: "Không sao, phiền cậu nói với cậu ấy, tôi tự xuất viện, cậu ấy không cần đến nữa."
Lâm Dao "ồ" hai tiếng, luôn cảm thấy giọng nói này quen quen, nhưng nhất thời không nhớ đã nghe ở đâu.
Giọng nói của đối phương nhẹ nhàng, mang theo chút ấm áp mơ hồ, nghe đến mức một chàng trai thẳng như anh ta cũng thấy xương cốt mềm nhũn. Chẳng lẽ lại là một người theo đuổi Lục Triều?
"Anh tên gì, lát nữa tôi sẽ nhắn lại." Lâm Dao bật loa ngoài đặt trên bàn, cầm lon Sprite, một tay bật nắp, nghe đối phương với giọng lạnh lùng nói ra tên, tay run lên, Sprite đổ ngay lên quần.
"Trời ơi..." Lâm Dao luống cuống lấy khăn giấy lau chiếc quần mới được bạn gái tặng hôm trước, vừa lau vừa hét lên: "A a a chết mất, Nhược Nhược nhất định sẽ gϊếŧ tôi..."
Lục Triều từ phòng vệ sinh bước ra, nhìn anh ta đến không chịu nổi: "Cậu giữa ban ngày ban mặt..."
"Không phải!" Lâm Dao không kịp giải thích, ngừng lau quần, vội chỉ vào điện thoại: "Úc Phái, Úc Phái tìm cậu."
Nụ cười trên mặt Lục Triều bỗng khựng lại, ánh mắt trở nên lạnh hơn vài phần, cậu cầm điện thoại, chuyển sang chế độ nghe thường, nói: "Tôi nhớ là tôi đã cảnh cáo..."
"Lục Triều, tôi sắp xuất viện, nếu cậu không tiện thì không cần đến đón tôi, tôi tự quay về được."
Úc Phái tìm đến cầu thang, chậm rãi bước xuống, giọng nói trong không gian trống trải của cầu thang mang theo chút vang vọng: "Nhà chúng ta ở đâu?"
Chúng ta? Nhà?
Tiến độ đã kéo đến mức sống chung rồi sao?
Lục Triều cười lạnh một tiếng: "Ai thèm có nhà với cậu, cậu bị hỏng đầu à?"
Úc Phái nghe lời nói đầy gai góc của cậu, nghĩ bụng quả nhiên, vị bảo bối này thực sự rất giận chuyện mình uống rượu đến mức nhập viện.
Nghe xem, giọng điệu nghiến răng nghiến lợi thế kia, không dỗ dành chắc sẽ lật tung cả mái nhà mất.
Úc Phái dịu giọng: "Là tôi sai rồi, sau này tôi sẽ không như vậy nữa, cậu đừng giận nữa được không?"
Nghĩ ngợi một lúc, ông lớn Úc lạnh lùng trang nghiêm phải đành cúi đầu, rất ngượng ngùng mà thêm một câu: "Bảo bối."
Trong khoảnh khắc, Lâm Dao nghe rõ tiếng răng của Lục Triều nghiến đến vỡ vụn.
Giọng nói trong điện thoại vừa nhẹ nhàng vừa mềm mại, âm cuối như mang theo sợi tơ nhện mỏng manh, dù không nghe thấy nhưng cũng có thể cảm nhận được sự mờ ám không thể che giấu.
Lục Triều bị tiếng "bảo bối" đó gọi đến mức máu nóng dồn lên, tức giận mà bật cười: "Úc Phái, cậu thật sự nghĩ tôi không dám đánh cậu sao?"