Chương 5: Con trai hay con gái đều là báu vật (5)

Trận đấu kết thúc, các nam sinh tản ra, các nữ sinh trên khán đài cũng lưu luyến rời đi.

"Lão Lục, bắt lấy." Từ Tiêu cầm chai nước khoáng, mở nắp ra, liếc mắt nhìn Lâm Dao đang chạy về phía bậc thang.

"Tôi cũng muốn có bạn gái đứng bên sân bóng đưa nước cho mình, cổ vũ mình, chắc chắn đánh bóng sẽ có thêm động lực."

"Không có chí khí." Lục Triều cười nhạt, tựa người vào lan can, ngón tay dài mở nắp chai uống hai ngụm: "Tài tử khoa tài chính có bạn gái rồi, nhưng cậu hỏi xem cậu ta từng thắng tôi bao giờ chưa."

Từ Tiêu nghẹn lời hồi lâu: "Cậu làm người chút đi."

Từ Tiêu nhìn góc nghiêng mặt của Lục Triều, đôi mắt đen, đôi môi mỏng, mí mắt đơn mỏng nhẹ. Khi không cười thì sắc bén lạnh lùng, nhưng khi cười mỉm thì có thể khiến người đối diện nhũn chân ngay tức khắc.

Đã đẹp trai lại còn cao ráo, mùa hè chơi bóng, mỗi lần chuyền bóng, ném bóng, dáng người vai rộng eo thon, chân dài không biết đã làm đổ gục bao nhiêu chàng trai cô gái.

Ngay cả khi chỉ vén áo lau mồ hôi cũng đã khiến cả đám la hét. Cùng chơi bóng nhưng đúng là số phận mỗi người mỗi khác.

Từ Tiêu không nhịn được thở dài: "Trong đời sinh viên mà không yêu đương, không được cô ấy đứng bên sân bóng đưa nước, không cùng ăn cơm, xem phim thì cuộc đời không trọn vẹn. A! Tôi đúng là thiếu tình yêu trầm trọng."

Lục Triều: "Cậu không thiếu tình yêu."

Từ Tiêu ngơ ngác: "Hả? Thật sao?"

Lục Triều ngoắc tay gọi cậu ta, đợi cậu ta đến gần liền cười khẽ: "Thứ cậu thiếu là đầu óc."

"Tôi đi chết đây Lục Triều!" Từ Tiêu bị chọc tức đến mức đập đầu xuống lan can, tay chống một bên lan can, nhìn khán đài trống không: "Tôi thấy lạ ghê, cậu nói cậu sợ đồng tính thì thôi đi, nhưng sao ngay cả con gái cũng..."

"Lão Lục." Lâm Dao chạy đến, đưa chiếc điện thoại đang kêu không ngừng cho cậu: "Không biết ai gọi nên tôi không dám nghe. Tôi và Nhược Nhược đi ăn trước đây nhé."

"Cảm ơn." Lục Triều nhận lấy điện thoại, nhấn nút nghe, tay cầm chai nước khoáng tựa vào lan can dưới ánh nắng gay gắt, giọng uể oải: "Alo."

"..."

Im lặng kéo dài, Lục Triều đưa điện thoại ra xem, vẫn chưa tắt máy: "Ai vậy?"

"Chào anh, tôi là y tá ở Bệnh viện Nhân dân thành phố Bình Châu. Bé cưng nhà anh đang nằm viện, nếu có thời gian mong anh đến đón cậu ấy xuất viện."

Bé cưng là cái quái gì?

Lừa đảo bây giờ không có tâm đến mức này à?

Lục Triều hỏi lại với giọng lười biếng: "Ồ? Chết chưa?"

Liễu Mẫn sững người: "Ờ... tạm thời thì chưa."

Ngón tay dài của Lục Triều gõ nhẹ lên lan can, nghe vậy liền bật cười: "Nếu chưa chết..."

Khi gọi điện, Liễu Mẫn cố tình bật loa ngoài để Úc Phái nghe thấy, hy vọng anh nghe được bé cưng nhà mình lo lắng mà suy ngẫm xem có nên uống rượu nữa hay không.

Dù là bé trai hay bé gái thì đều là bảo bối cả.

Liễu Mẫn nhìn Úc Phái, cười gượng, cố gắng giải thích: "Thật ra bé cưng nhà cậu vẫn rất lo lắng cho cậu."

Lo lắng thì chưa nghe thấy, nhưng Úc Phái lại nghe rõ ràng giọng nói trầm thấp mang ý cười của người đàn ông kia thản nhiên bổ sung nốt nửa câu còn lại: "Thì chôn sống đi."

---

[Tác giả có lời muốn nói]

Lục Triều: [Tôi, một tuần dành hẳn tám ngày để sợ đồng tính.]