Cái vòng cổ cũng chẳng khá hơn, trông như dây xích chó treo trên cổ, một nửa lòi ra ngoài, một nửa bị che khuất dưới cổ áo thun, thấp thoáng thấy hõm xương quai xanh trắng mịn sâu hoắm.
Anh bị ngộ độc rượu phải cấp cứu, giờ lớp trang điểm trên mặt đã nhòe nhoẹt, nhưng vẫn có thể nhìn ra hàng lông mi cong vυ"t đen nhánh dài thượt.
Liễu Mẫn nhìn vẻ mặt thất thần của anh, cố nén lời trách mắng sắp thốt ra: "Truyền xong chai nước này là cậu có thể xuất viện rồi. Về nhà nhớ ăn chút đồ lỏng hoặc uống sữa trước, mấy hôm nay nếu đói thì cố gắng ăn đồ dễ tiêu hóa, tránh đồ cay nóng hoặc kí©h thí©ɧ. May mà không bị xuất huyết dạ dày đấy, nếu không thì lại khổ."
"Còn nửa tiếng nữa, cậu gọi bạn bè đến đón đi..."
Úc Phái xoa đầu đau như muốn nứt ra, cảnh giác nhìn Liễu Mẫn, hỏi: "Cô là ai? Đây là đâu?"
Mọi thứ ở đây đều không bình thường, quá sạch sẽ và quá yên tĩnh. Hơn nữa, để bảo vệ giọng hát, anh vốn không uống rượu, càng không thể vì say rượu mà nhập viện.
Những viên đạn dày đặc như mưa đã đổ xuống người anh, đến thần tiên cũng không thể cứu nổi.
"Đây là bệnh viện."
Úc Phái hơi nhíu mày, đột nhiên nghe thấy tiếng còi xe, theo phản xạ quay đầu lại.
Ngoài cửa sổ, những tòa nhà cao tầng san sát, ở xa hơn là dòng xe cộ tấp nập.
"Tôi là y tá đang thay nước truyền cho cậu, đầu óc cậu có phải..." Liễu Mẫn còn chưa kịp nói hết, đã thấy Úc Phái lật chăn nhảy xuống giường. Kim truyền cùng với băng dính bị anh giật mạnh ra, nhưng anh hoàn toàn không cảm thấy đau mà cứ thế lao thẳng đến cửa sổ.
"Này cậu!" Liễu Mẫn vội vàng khóa van nước truyền: "Cậu chạy cái gì, tay còn chảy máu kìa!"
Ngón tay Úc Phái đặt lên kính cửa sổ, các khớp ngón tay căng cứng, hiện lên màu trắng xanh. Đôi mắt anh hơi run rẩy, trong tầm nhìn là hàng cây xanh biếc vươn cao, bầu trời xanh thẳm như được gột rửa, xa xa là lá cờ đỏ tung bay phấp phới trong gió.
Trong l*иg ngực như có thứ gì đó đang cố gắng trào lên, Úc Phái chân trần đứng trên sàn nhà, cảm giác lạnh lẽo từ sàn nhà truyền qua lòng bàn chân, rồi lan đến tận trái tim. Một ý nghĩ rất hoang đường nảy ra trong đầu anh.
Anh mấp máy môi một cách khó khăn, chầm chậm quay đầu lại: "Bây giờ... là năm nào rồi?"
Liễu Mẫn ngẩn người, lấy điện thoại từ túi ra: "Mười giờ rưỡi."
"Không phải." Đôi mắt Úc Phái chăm chú nhìn Liễu Mẫn, ánh mắt đỏ hoe hơi run lên: "Bây giờ... là năm nào?"
Tuổi tác?
Liễu Mẫn lại sửng sốt một chút: "Ồ, cậu hỏi năm nay là năm nào đúng không? Năm nay là năm 2023... Đợi đã? Cậu không nhớ năm nay là năm nào à?"